1
Tôi xuyên không thành trưởng công chúa thời cổ đại, là em gái ruột của đương kim hoàng đế.
Trong sách, rõ ràng nguyên chủ nắm được toàn bài ngon, lại cứ bị yêu đương mù quáng nặng, cứ đi theo con đường nữ chính truyện ngược.
Kén tướng quân làm phò mã, lại không ở phủ công chúa, mà đòi đi ở phủ tướng quân, hầu hạ già trẻ lớn bé nhà hắn.
Bản triều có quy định là phò mã không được nắm thực quyền.
Mà nguyên chủ thì sao, làm khó hoàng huynh, cứ đòi binh quyền cho phò mã.
Phò mã nạp thiếp, nguyên chủ cũng nghe sao bảo vậy, sợ phò mã mà mình yêu thương tột độ có chút không vui.
Sống ở phủ tướng quân này, đừng nói mẹ chồng với tiểu thiếp, đến cả đám nha hoàn và gã sai vặt cũng dám giày vò nguyên chủ.
Nguyên chủ còn bị hạ độc, bị truy sát, bị thương nặng, bị bán vào lầu xanh, bị giam dưới địa lao, bị khoét mắt, bị treo trên tường thành phơi nắng phơi gió ba ngày...
Trải qua đủ nỗi gian truân, tan nát, hấp hối.
Cuối cùng nam chính mới phát hiện hóa ra người cứu hắn hồi nhỏ lại chính là nữ chính, ân hận lúc đầu đã làm sai, cưỡng ép đưa tới kết thúc hạnh phúc.
Là nam chính, rõ ràng hắn đọc sách không được vài năm, nhưng học thức còn cao siêu hơn cả đám học trò học hành vất vả mười mấy năm trong Quốc Tử giám.
Hắn trấn thủ biên cương nhiều năm, chinh chiến sa trường, thế mà khuôn mặt đó còn đẹp hơn mịn hơn cả đám con cháu thế gia ở kinh thành.
Một tướng quân chính ngũ phẩm không có gia thế mà thôi, lại dám to gan làm ra bao nhiêu việc tổn thương công chúa như thế, rốt cuộc là vô tri tới nhường nào?
Hoặc có thể nói là, rốt cuộc ai cho hắn ăn tim gấu gan báo?
3
Hoàng đế triệu kiến tôi.
Khi tôi tới điện Cần Chính, Tiêu Minh Dục đang quỳ trong điện.
Hắn quỳ thẳng lưng, ánh mắt sắc bén, trông đầy cốt khí, cả tướng mạo lẫn khí chất đều là đặc điểm thường thấy của một nam chính trong tiểu thuyết.
Tôi hành lễ với hoàng đế.
Hoàng đế giận dữ nói rằng Tiêu Minh Dục không biết điều, không muốn cưới công chúa.
Trong sách có nói, vị hoàng đế ca ca này rất yêu thương nữ chính, vì nữ chính mà hoàng đế nhiều lần thỏa hiệp nhường bước, còn thiện ý khuyên nam chính nên đối xử tử tế với nữ chính.
Sau này, nữ chính bất chấp mọi thứ vì nam chính, thậm chí còn bất chấp sự an nguy của hoàng thất, cuối cùng làm cho hoàng đế hoàn toàn thất vọng, để mặc nàng ta tự sinh tự diệt.
Tôi hít vào một hơi thật sâu, thủng thẳng nói:
"Xin hoàng huynh bớt giận, Tiêu tướng quân tuổi trẻ tài cao, nên dốc sức cho triều đình. Nếu làm phò mã thì lại thành người rảnh rỗi, khiến triều đình tổn thất nhân tài rường cột, mất nhiều hơn được."
Trong con mắt hoàng đế dần hiện lên chút vui mừng, ngài hỏi: "Hoàng muội thật lòng nghĩ như thế ư?"
Tôi gật đầu thật mạnh: "Thần muội đã suy nghĩ kỹ, biết mình sai rồi."
Hoàng đế cực kỳ vui mừng, ánh mắt nhìn tôi càng thêm từ ái ôn hòa, còn bảo Tiêu Minh Dục không cần quỳ nữa.
Sau khi Tiêu Minh Dục cáo lui, hoàng đế nói với tôi: "An Dương, em là em gái ruột cùng một mẹ của trẫm, trẫm cho phép chính em chọn phò mã, nhưng em không được làm ra hành vi làm tổn hại tới sự tôn nghiêm của hoàng thất."
Tôi ngoan ngoãn vâng dạ.
P/s: Các nàng cho chúng tớ xin 5* nha. Bấm theo dõi nick Tiêu Dao Ngôn Tình để được đọc nhiều truyện hay hơn nha
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


