Trong kịch bản gốc—
Nữ chính Thời Chi bị đám fan quá khích ném trứng vào trán.
Thê thảm hết cỡ.
Thậm chí còn bị chụp ảnh lại, trở thành trò cười trên mạng.
Nhưng cũng từ khoảnh khắc đó, hành trình tranh bá làng giải trí của cô chính thức bắt đầu.
…
Nhưng hiện tại.
Thời Chi bình tĩnh lấy hai quả trứng ra khỏi nồi.
Cô không biết quả trứng nào mới mở ra cốt truyện tranh bá kia.
Cô cân nhắc vài giây.
Sau đó—
“Rắc.”
Vỏ trứng vỡ tan.
Bên trong lộ ra màu vàng ươm, hoàn mỹ không tì vết, dưới ánh đèn tỏa ra ánh sáng nhu hòa.
Thời Chi nở nụ cười đầu tiên kể từ khi tới thế giới này.
"Vừa chín."
"Có thể ăn rồi."
Quả trứng gà. Vốn là công cụ quan trọng mở ra nội dung vở sảng văn.
Bây giờ thì sao?
Đã vào bụng Thời Chi.
Vừa ăn, cô vừa cảm thán:
"Oa, quả trứng gà quan trọng này… quả nhiên không khác gì trứng gà bình thường."
Chính xác hơn—
Trứng gà luộc nhạt nhẽo.
Không có muối, không có gia vị, ăn vào còn có chút nghẹn.
Nhưng…
Điều kiện hiện tại không cho phép kén chọn.
Cô đành phải rưng rưng nước mắt, ăn hết.
Bữa cơm đầu tiên sau khi về hưu—vô cùng qua loa.
Nhưng cô an ủi bản thân, ít ra vẫn còn hai quả trứng gà, còn hơn phải nhịn đói.
Sau khi giới thiệu xong bối cảnh, hệ thống biến mất không thấy đâu.
Thời Chi ăn xong trứng, thử gọi hai tiếng nhưng không có phản hồi.
Cô cũng lười tìm nó.
Bởi vì…
Cô đã hiểu rất rõ.
Bọn họ quyết tâm ép cô đi trên con đường nữ chính sảng văn này.
Trở thành đỉnh lưu?
Nổi tiếng?
Cô không có hứng thú.
Mục tiêu của cô luôn luôn rất rõ ràng—
Về hưu dưỡng lão.
Cô đến đây để tận hưởng phúc lợi về hưu.
Thế mà bây giờ còn muốn cô làm nhiệm vụ?
Khác quái gì hồi còn làm việc?!
Thời Chi không có ý định bám theo cốt truyện.
Nhưng dù tranh cãi thì tranh cãi, cô vẫn nhớ kỹ thông tin mấu chốt.
Sau khi cô trở nên thành đạt —
Vị quản gia kia sẽ phát hiện ra cô.
Sẽ đến tìm cô về để kế thừa gia sản.
Sau đó, cô nhiễm nhiên trở thành người giàu nhất.
…
Nhưng ai nói nhất định phải chờ đến khi thành đạt?
Sao cô không tự tìm thẳng đến chỗ ông quản gia kia?!
Hệ thống có thể mất lương tâm, nhưng vẫn có trách nhiệm cung cấp thông tin chi tiết.
Thời đại này là kỷ nguyên Internet. Không có gì thật sự là bí mật. Chỉ cần chịu khó đào sâu, chắc chắn sẽ tìm ra manh mối.
Thời Chi mở điện thoại, bắt đầu tìm kiếm. Từ khóa:
Người giàu nhất
Đã qua đời
Không có người thừa kế
…
Và rồi—
Tìm được thật!
Càng vui hơn là, người này vẫn ở thành phố này.
Đi xe chưa đến hai trăm đồng là có thể tới nơi!
Tài sản khổng lồ gần ngay trước mắt.
Tương lai tươi đẹp, bãi cát vàng, biệt thự sang trọng, mọi thứ có thể trở thành hiện thực.
Thời Chi bắt đầu tưởng tượng....
Nhưng ngay sau đó cô phát hiện ra một vấn đề.
Nguyên thân của cô…
Ngay cả hai trăm đồng cũng không có.
Số dư trong phần mềm thanh toán:
2 đồng 5.
"Minh tinh kiểu gì đây? Nghèo rớt mồng tơi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)