Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ban đầu cô ta nghĩ rằng với thái độ quan tâm Thời Giản hiện giờ của Cố Đan Thu, có lẽ bà sẽ từ chối, nào ngờ bà lại vui vẻ đồng ý ngay.
Không lay chuyển được Cố Đan Thu, lúc ra cửa bắt gặp Thời Quý, ánh mắt cô ta chợt lóe lên. Sau khi chào hỏi anh như bình thường, cô ta liền làm ra vẻ ngập ngừng muốn nói lại thôi, rõ ràng đến mức ai có mắt cũng nhìn ra được là cô ta có chuyện muốn nói, huống chi là một người thật sự quan tâm cô ta như Thời Quý.
Vốn dĩ Thời Quý định lảng đi, vì anh đang hơi chột dạ.
Anh cảm thấy chuyện tối nay quả thật Nhụy Nhi đã phải chịu ấm ức, nhưng anh cũng chẳng biết làm thế nào.
Đúng là Nhụy Nhi lớn lên cùng anh, được mấy anh em họ cưng chiều mười mấy năm, nhưng Tiểu Giản cũng là em gái của anh. Lòng bàn tay hay mu bàn tay cũng đều là thịt, không thể nào vì không muốn Nhụy Nhi chịu thiệt mà bắt Tiểu Giản phải chịu ấm ức được.
Nếu anh dám làm vậy, ba mẹ chắc chắn sẽ đuổi anh ra khỏi nhà.
Vì thế, nhất thời anh cũng không biết phải đối mặt và an ủi Nhụy Nhi thế nào cho phải.
Nhưng khi thấy vẻ mặt khó xử, dường như muốn nói điều gì đó mà lại e dè không dám của cô ta, anh vẫn thấy đau lòng.
“Nhụy Nhi, em có chuyện gì muốn nói với anh tư phải không?”
Thời Nhụy cắn môi, do dự một lúc rồi nói: “Anh tư, Tiểu Giản... Em không biết có phải Nhuế Tâm đã vô ý đắc tội gì với Tiểu Giản không, nên mới làm cậu ấy không vui. Nếu thật là vậy, em bằng lòng thay Nhuế Tâm xin lỗi. Nhưng mà Tiểu Giản, cậu ấy lại bảo em hẹn Nhuế Tâm đến nhà... Anh tư, anh nói xem có phải Tiểu Giản muốn... muốn tìm Nhuế Tâm gây sự không ạ?”
Cô ta hỏi bằng giọng lí nhí, đầy vẻ cẩn trọng.
Thời Quý nhíu mày, hiển nhiên cũng cảm thấy hành động của Thời Giản rất kỳ quặc.
Thời Quý gãi đầu: “Nhụy Nhi, chuyện này... Tình hình nhà mình bây giờ thế nào em cũng biết mà. Con bé muốn mời bạn em đến nhà chơi, ba mẹ chắc chắn sẽ đồng ý thôi...”
Chẳng những đồng ý mà còn rất vui nữa là đằng khác. Thế nên căn bản là không có lý do gì để từ chối cả.
Nếu anh mà hó hé nói không được, đảm bảo mẹ lại lôi anh ra mắng cho một trận.
Thấy Thời Nhụy trông có vẻ thất vọng, Thời Quý vỗ ngực đảm bảo: “Em cứ yên tâm đi, đến lúc đó anh sẽ trông chừng con bé, tuyệt đối không để nó bắt nạt Nhuế Tâm đâu.”
Lời đã nói đến mức này, Thời Nhụy cũng đành chịu.
Sở dĩ cô ta muốn ngăn cản chuyện này còn có một lý do khác, đó là trong lòng cô ta có một cảm giác bất an khó tả, mà cô ta lại rất tin vào trực giác của mình.
Nhưng ngăn không được thì chỉ có thể nghĩ cách khác.
---
Nói tóm lại, tiệc nhận người thân tối nay diễn ra khá thành công.
Bà nội nhà họ Thời tuy không tỏ ra nhiệt tình vui vẻ gì, nhưng cũng không đến mức hồ đồ làm ra chuyện gì không nên trong một dịp thế này để người ta chê cười.
Một đêm trôi qua yên bình, khách khứa đều vui vẻ ra về.
Từ lúc về nhà họ Thời đến nay, Thời Giản luôn được tự do, dù xét ở phương diện nào cũng vậy.
Cố Đan Thu và Thời Lập Nhân chưa bao giờ bắt cô phải làm thế này thế kia, chỉ dặn cô rằng đã về nhà rồi thì cứ sống sao cho thoải mái nhất.
Thế là ngày nào cô cũng ngủ đến lúc tự tỉnh. Dù sao dậy sớm cũng chẳng có việc gì làm, với lại dạo này tối nào cô cũng thức khuya lướt mạng để tìm hiểu về thế giới này, nên ngủ muộn một chút cũng là điều dễ hiểu, phải không?
Người nhà họ Thời thì không ai nói gì cô, nhưng cô quên mất là bây giờ nhà đang có thêm vài người, mà hình như họ lại chẳng ưa gì cô.
Thế nên buổi sáng, cô vừa xuống lầu đã bị nói móc.
“Các bậc trưởng bối đều dậy cả rồi, còn con thì hay thật, ngủ đến tận bây giờ.” Bà nội vừa thấy Thời Giản xuống lầu, mắt liền giật giật, liếc xéo cô một cái rồi nói đầy bất mãn: “Nhìn Nhụy Nhi của chúng ta xem, đã dậy sớm giúp chuẩn bị bữa sáng rồi kìa. Điểm này con nên học hỏi Nhụy Nhi đi. Ít nhất cũng phải có chút lòng hiếu thảo với người lớn chứ.”
Cố Đan Thu nghe vậy liền không vui: “Mẹ, trong nhà có thiếu gì người làm đâu mà cần bọn nhỏ giúp. Chúng nó thích ngủ bao lâu thì cứ ngủ. Hơn nữa bây giờ cũng có muộn đâu, thằng tư còn chưa dậy kia kìa. Với lại, có hiếu thảo hay không đâu phải dựa vào việc dậy sớm hay muộn để quyết định.”
Cố Đan Thu chỉ theo bản năng bảo vệ con gái mình, nào ngờ lời nói của bà lại vô tình làm tổn thương Thời Nhụy.
Chẳng phải câu này đang ngụ ý rằng cô ta cố tình dậy sớm làm bữa sáng để lấy lòng mọi người hay sao?
“Chút việc nhỏ này mà cũng không chịu làm cho người lớn, thì còn trông mong nó làm được gì khác nữa?”
Thời Giản không hề nao núng, cô thong thả ngồi xuống, nhìn Thời Nhụy rồi làm vẻ mặt bừng tỉnh: “Tôi về đây cũng lâu rồi mà hình như chưa được ăn bữa sáng nào do chị chuẩn bị cả. Hay là do chị chuẩn bị ít quá, mọi người ăn hết rồi nên không chừa phần cho tôi? Tôi thấy ngày nào chị cũng dậy muộn hơn tôi, hóa ra là chị dậy sớm giúp làm bữa sáng rồi lại về phòng ngủ tiếp à.”
Thời Nhụy xấu hổ đến đỏ bừng cả mặt.
Từ lúc Thời Giản trở về, lòng cô ta không thoải mái, bực bội, chỉ muốn cố gắng tránh mặt cô, nên toàn dậy rất muộn, nhất là trong kỳ nghỉ.
Một ngày ngoài ba bữa ăn phải xuống lầu, thời gian còn lại cô ta gần như đều ở lì trong phòng... Còn về bữa sáng, nhà có người giúp việc, cô ta là tiểu thư nhà họ Thời, sao có thể thường xuyên vào bếp được.
“Xem bà nội khen chị như vậy, chắc bữa sáng chị làm ngon lắm nhỉ. Ngày mai tôi muốn nếm thử...” Cô cười nói, tuy không trực tiếp yêu cầu Thời Nhụy làm bữa sáng cho mình, nhưng ý tứ trong lời nói thì ai cũng hiểu.
Bà nội càng không vui hơn: “Trong nhà có người hầu, mày sai khiến Nhụy Nhi làm gì?”
Thời Giản nhìn bà với vẻ khó hiểu: “Sao lại là sai khiến ạ? Từ lúc con về đây, chị ấy luôn miệng nói là chị gái của con. Chị gái làm bữa sáng cho em gái thì có vấn đề gì sao? Huống hồ, con làm vậy cũng là vì muốn tỏ lòng hiếu thảo với bà nội mà.”
Những người trên bàn ăn, trừ Cố Đan Thu, đều mang vẻ mặt "tôi nghe cô nói láo đây".
Vẻ mặt Thời Giản lại cực kỳ nghiêm túc: “Tay nghề nấu nướng là phải rèn luyện mới có được, không rèn luyện thì làm sao mà nấu ngon được? Chị ấy chuẩn bị bữa sáng cho bà, lỡ tay nghề không tốt, xảy ra sai sót gì thì phải làm sao? Bà nội tuổi đã cao, sức khỏe sao chịu nổi sự hành hạ chứ.”
Nói rồi cô lại thở dài một hơi, ra vẻ vô tư: “Con thì khác, con còn trẻ, trước đây lại chịu nhiều khổ cực nên quen rồi. Vừa hay để chị ấy luyện tập, coi con như chuột bạch là được.”
Lần này ngay cả lớp màng bảo vệ con gái của Cố Đan Thu cũng sắp vỡ tan tành.
Sao Tiểu Giản có thể nói ra những lời mặt dày vô sỉ như vậy mà mặt không đổi sắc thế nhỉ?
Thời Nhụy thì bị một tràng lời nói của cô chèn ép đến mức suýt khóc.
Chung Tuệ Lan nhíu mày thật chặt: “Con bé này, tính tình cũng ương bướng quá. Bà nội con chỉ mới nói một câu mà con đã cãi lại mười câu, không sợ làm bà nội tức giận sao. Còn chuyện của Nhụy Nhi nữa, một việc tốt đẹp như vậy mà qua lời con nói lại thành ra biến chất...”
Bà ta nhìn Thời Giản với vẻ không đồng tình: “Bác biết trong lòng con có ấm ức, cảm thấy Nhụy Nhi đã hưởng phúc ở nhà họ Thời bao nhiêu năm, chiếm đoạt những thứ của con. Nhưng năm đó Nhụy Nhi cũng chỉ là một đứa trẻ sơ sinh, nó thì biết được cái gì? Nó cũng vô tội như con, sao con phải nhắm vào nó làm gì? Nhụy Nhi tính tình hiền lành, đã nói coi con là em gái thì chắc chắn là thật lòng, con cứ coi như có thêm một người chị thương yêu mình không tốt hơn sao? Hà tất phải...”
Bà ta lắc đầu, vẻ mặt đầy thất vọng.
Cố Đan Thu tức sôi cả ruột, phải cố nén lắm mới không phát tác, nhưng sắc mặt đã sa sầm thấy rõ: “Chị cả, chị hiểu lầm rồi, Tiểu Giản không hề nhắm vào ai cả. Con bé chỉ là tính tình quá thẳng, ăn nói không biết lựa lời thôi, thật ra trong lòng không có ác ý đâu.”
“Đúng vậy, con làm gì có ác ý nào, cũng đâu có nhắm vào chị ta. Thái độ của con đối với chị ta còn tốt hơn đối với anh tư nhiều. Không tin bác cứ hỏi chị ta mà xem.” Thời Giản nói: “Chính vì biết chị ta cũng vô tội, nên con mới không bắt ba mẹ đuổi chị ta đi, để chị ta tiếp tục ở lại nhà họ Thời làm tiểu thư đấy thôi, thế còn chưa đủ sao? Tôi còn bị chính sự lương thiện của mình làm cho cảm động khóc đây này! Đúng là chưa thấy ai hào phóng, độ lượng như tôi bao giờ.” Vẻ mặt cô lúc này trông vô cùng ngây thơ vô tội.
“Con đã làm đến mức này rồi mà bác cả vẫn thấy con bắt nạt chị ấy, hay là bác muốn con nhường luôn cả thân phận này, nhường luôn cả ba mẹ ruột của con cho chị ấy?” Cô cố tình nhấn mạnh vào ba chữ "ba mẹ ruột".
Chung Tuệ Lan bị chặn họng đến cứng người.
Bà ta còn có thể nói gì được nữa?
Có lẽ do biểu cảm của Thời Giản quá chân thật, đến mức Chung Tuệ Lan cũng không thể phân biệt được rốt cuộc cô nói những lời này là vô tình hay cố ý.
Nếu là vô tình, thì tính tình cô đúng là thẳng đến mức có thể làm người ta tức chết.
Còn nếu là cố ý... vậy chỉ có thể chứng minh tính cách của cô không hề giống như lời Cố Đan Thu nói. Ngược lại, cô còn rất có tâm kế.
Bà nội cũng bị nghẹn họng không kém, theo phản xạ định dùng thân phận trưởng bối để áp chế, nhưng Thời Giản không cho bà cơ hội mở miệng: “Bà nội, bà cũng lo con sẽ bắt nạt Thời Nhụy ạ? Con nghe ba mẹ nói mọi người đều rất thương chị ấy. Hay là thế này đi, sau này để chị ấy sống cùng bà nội nhé?”
“Dù sao bây giờ chị ấy cũng không còn là trẻ con cần người chăm sóc từng li từng tí nữa. Sống cùng bà nội còn có thể hiếu thuận với bà nhiều hơn, ngày nào cũng làm bữa sáng cho bà.” Cô ra vẻ đáng yêu lắc lắc đầu: “Cứ như vậy vừa có thể hiếu thuận với bà, lại không cần lo bị con bắt nạt, đúng là một công đôi việc.”
Cả bàn ăn chìm vào im lặng. Bà nội và Chung Tuệ Lan trừng mắt nhìn cô, còn Cố Đan Thu thì không biết nên biểu cảm thế nào cho phải.
Còn Thời Nhụy... dĩ nhiên là sợ hãi tột độ.
“Tiểu Giản, cậu đừng nói nữa, bà nội và bác cả không có ý đó đâu. Các bà chỉ là... chỉ là quá lo lắng cho tớ thôi. Nhưng tớ không hề chịu ấm ức gì cả, ba mẹ và các anh vẫn đối xử với tớ tốt như trước đây. Đương nhiên, cậu cũng không hề bắt nạt tớ. Lời của bà nội và bác cả, cậu đừng để trong lòng nhé.”
Nếu cô ta dọn đi sống cùng bà nội thì cô ta sẽ là cái gì chứ? Thân phận chẳng phải sẽ càng thêm khó xử hay sao?
Cô ta là con gái nhà họ Thời, cả đời này đều là như vậy.
Ánh mắt cô ta nhìn bà nội và Chung Tuệ Lan đầy vẻ cầu xin. Hai người họ quả thật cũng rất thương cô ta, nên đành cố nuốt cục tức này xuống.
Không khí trên bàn ăn cuối cùng cũng tạm trở lại bình thường. Chỉ có điều, ai nấy đều ăn mà không thấy ngon miệng, trừ Thời Giản.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







