Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nữ Boss Thời Tận Thế Xuyên Thành Nữ Thanh Niên Trí Thức Chương 20: Thuốc Không Thể Uống Bừa

Cài Đặt

Chương 20: Thuốc Không Thể Uống Bừa

Lúc này Phong Tri Ý thấy ba cụ già đều đã hôn mê, cô lấy thuốc cùng nước nóng trong ba lô ra, rồi ngồi xổm trước mặt cụ già bị thương nặng nhất kia, vừa định nhét thuốc vào miệng ông ta thì cổ tay cô đã bị một bàn tay lạnh lẽo giữ lại!

Cô ngước mắt lên, thấy chàng trai dùng đôi mắt đen nhánh của anh nhìn chằm chằm mình, sắc mặt hờ hững không gợn sóng trầm thấp mở miệng:

"Thuốc không thể uống bừa.”

Lúc trước ở trong mưa bụi vội vàng cứu người cô chỉ nhìn góc nghiêng, Phong Tri Ý lúc này mới phát hiện chàng trai này mày kiếm mắt sáng rất đẹp, ánh mắt vừa đen vừa sâu, giống như đầm sâu không gợn sóng.

Khuôn mặt rất chính trực, đường cong hoàn mỹ, cho dù khuôn mặt vừa gầy vừa tái nhợt, vẫn có một loại cảm giác đẹp đến mức làm cho người ta liếc mắt một cái là tim đập thình thịch.

Xinh đẹp tuyệt trần, què chân...

Phong Tri Ý âm thầm ổn định nội tâm điên cuồng của mình, chẳng lẽ đây chính là nhân vật phản diện trong truyền thuyết sao? Nhưng vì sao nhìn qua, lại là một chàng trai trong sáng, mỏng manh, cô độc như vậy?

Cũng may Phong Tri Ý kiến thức rộng rãi nên không có thất thố tại chỗ.

Cô cũng không để ý đến chuyện chàng trai kia làm cô giật mình và bàn tay lạnh lẽo của anh, cô vội vàng giải thích:

"Đây là thuốc đông y trước kia khi bị cảm sinh bệnh tôi đã dùng, cho dù không bị cảm sốt cũng có thể phòng ngừa xua khí lạnh, vô cùng hiệu quả. không tin thì tôi ăn một viên cho anh xem!”

Nói xong, cô ném một viên thuốc vào miệng nuốt “ực” một cái!

Thực ra đây là linh dược trong không gian của cô lúc tận thế, lại dùng dị năng hệ mộc đặc chế thành thuốc viên, có thể cứu mạng, có thể điều dưỡng thân thể, hiện tại cô đang ăn mỗi ngày.

Nếu không thì với tình trạng của mấy cụ già này đều đã dầu hết đèn tắt, thuốc cảm bình thường hoàn toàn không cứu được bọn họ.

Chàng trai hình như không ngờ cô lại lấy thân thử thuốc, anh giật mình, sắc mặt dịu đi một chút, chậm rãi buông tay ra.

Phong Tri Ý vội vàng cho mỗi cụ già một viên thuốc, cũng lặng lẽ dùng dị năng giúp bọn họ hấp thu dược lực, dùng dị năng xua đuổi khí lạnh cho bọn họ, thuận tiện thanh trừ bệnh cũ lâu ngày trong cơ thể một lần nữa.

Mặc dù một lần điều trị thanh lọc không đạt được hiệu quả chữa bệnh, nhưng ít nhất có thể làm chậm làm giảm các triệu chứng đau đớn, cơ thể cũng sẽ khỏe nhanh hơn.

Làm xong quay đầu lại, thấy chàng trai đang buộc ván gỗ vào đùi một cụ già, Phong Tri Ý đứng dậy đi qua:

"Khoan hãy bó lại, để tôi xem một chút.”

Nói xong, cô đưa tay sờ sờ trên bắp chân cụ già, dùng dị năng dò xét, xương cốt bên trong quả thật bị đập gãy.

Hơn nữa trên da bị đập đến xanh xanh tím tím cô cũng không trị, bằng không thì quá rõ rang rồi.

Chàng trai đưa tay sờ sờ xương bắp chân của cụ già lần nữa, con ngươi đen nhánh của anh ánh lên nghi hoặc, cặp mắt trong suốt nhưng sâu thẳm nhìn cô một cái.

Vừa rồi rõ rang anh sờ thấy xương cốt dường như bị gãy hoặc là lệch vị trí, sao bị cô ấy bóp vài cái là khôi phục như cũ rồi?

Phong Tri Ý thấy chàng trai không nói gì, thì đi xem vết thương đang chảy máu trên đầu cụ già, cũng may, không quá nghiêm trọng.

Cô suy nghĩ một chút, rồi nhịn xuống không lấy băng gạc ra.

Đại đội không cho phép những người sống trong chuồng bò này đi khám bệnh, vì vậy không thể để người khác phát hiện bọn họ đã được điều trị.

Dù sao bọn họ đã dùng thuốc cứu mạng, vết thương nặng hơn nữa cũng sẽ từ từ khôi phục, sẽ không có gì phải lo lắng về tính mạng nữa.

Phong Tri Ý thấy môi của mấy lão nhân đều khô nứt, cô vặn ấm nước nóng ra, đang chuẩn bị cho bọn họ uống chút nước ấm, để cho bọn họ dễ chịu hơn, thì một loạt tiếng bước chân dồn dập và lộn xộn vọng đến từ xa.

Hơn nữa còn mơ hồ nghe thấy:

"... Chỗ đó đó, trong nhà kho cũ đằng sau chuồng lợn, có ai đó đang tiếp xúc với những kẻ xấu!”

Sắc mặt chàng trai đột nhiên biến đổi, một tay anh kéo Phong Tri Ý, nhanh chóng đem sọt tre và ô nhét vào tay cô, rồi đẩy nàng về phía góc lều cũ, gạt bỏ một đống rơm rạ, lộ ra một cái lỗ thủng.

Chàng trai đang muốn đẩy cô qua lỗ, nhưng quay đầu lại thấy chiếc chăn cũ mà cô đem tới thì hỏi:

"Cái này có thể bị người ta nhận ra không?”

Phong Tri Ý nháy mắt hiểu được ý của anh, cô lập tức lắc đầu:

"Sẽ sợ! Đây là tôi lót dưới ga trải giường, không ai thấy nó đâu.”

Kỳ thật là cô bảo AI tạm thời làm cho cô một cái chăn nhìn qua cũ nát, bằng không chăn vừa mới vừa tốt có thể sẽ hại chết các cụ già.

Phong Tri Ý cũng biết lúc này chàng trai có ý gì, mà cô không hiểu rõ chính là:

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc