Lần này, đầu dây bên kia trả lời rất nhanh.
[Ừ.]
Vẫn là một chữ ừ quen thuộc kia.
Thế nhưng Từ Chanh nhìn vào chữ này, lại cảm thấy có chút gì đó... Dường như không còn lạnh lùng đến thế nữa.
Cô cong cong khóe môi, gõ thêm một câu: [Hôm nay em gặp chút chuyện nên không có thời gian xem điện thoại, nhưng mà anh chủ động tìm em thế này làm em vui lắm đó.]
Gửi xong, cô suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫn quyết định không nhắc gì đến chuyện của Thiên Trạch Dã và Tạ Yếm Trì.
Dù sao thì...
Cơm phải ăn từng miếng, chuyện này không thể vội vàng trong một sớm một chiều được, chỉ cần Thẩm Sơ Mặc bắt đầu để tâm đến cô thì đó đã là một tín hiệu tốt rồi.
Cô đặt điện thoại xuống, vươn vai một cái.
Hôm nay chỉ trong một ngày, cô vừa nắm thóp được Tạ Yếm Trì, vừa khơi dậy tính hiếu kỳ của Thiên Trạch Dã, lại còn khiến Thẩm Sơ Mặc phải chủ động tìm đến tận cửa.
Chiến tích không tồi chút nào.
Từ Chanh ngâm nga một giai điệu, quyết định tạm thời ngó lơ Thẩm Sơ Mặc một chút, cô ăn nốt miếng khoai tây chiên cuối cùng rồi xuống giường đi rửa tay.
Còn ở đầu dây bên kia, Thẩm Sơ Mặc nhìn dòng chữ "em vui lắm đó", bờ môi mỏng khẽ cong lên một độ cong rất nhỏ.
Lâm Chiêu tinh mắt bắt trọn được khoảnh khắc này, liền nhướng nhướng mày.
"Xem ra cô bạn hẹn hò qua mạng này của cậu cũng có chút bản lĩnh đấy chứ, lại có thể làm cho cậu cười được cơ à."
Thẩm Sơ Mặc lập tức thu liễm biểu cảm, lạnh lùng liếc nhìn anh: "Cậu nhìn nhầm rồi."
"Tôi không nhìn nhầm đâu, cậu rõ ràng là đã cười mà."
"Cút."
Lâm Chiêu ôm lấy ngực, bày ra một bộ dạng như thể vừa bị kinh hãi quá độ.
"Thôi xong rồi, thôi xong rồi, lão Thẩm nhà mình là cái cây vạn tuế trăm năm không nở hoa mà nay lại đâm chồi nảy lộc rồi, tôi phải đi báo cho người khác biết mới được."
Thẩm Sơ Mặc phóng qua một ánh mắt sắc như dao cạo, Lâm Chiêu lập tức ngậm chặt miệng, làm một động tác như đang kéo khóa môi lại.
Chỉ là đợi đến khi anh quay lưng đi, ánh mắt Thẩm Sơ Mặc lại một lần nữa rơi vào màn hình điện thoại.
Trên màn hình chính là cái ảnh đại diện kia, một quả chanh tây.
Anh nhìn ngắm một lát rồi đặt điện thoại ở ngay bên gối.
Sau khi tắt đèn, căn phòng ký túc xá chìm vào trong màn đêm tĩnh mịch.
Thẩm Sơ Mặc nhắm hai mắt lại, thế nhưng trong tâm trí lại vô cớ hiện lên hình bóng của cô gái đã va phải Lâm Chiêu ở hành lang ngày hôm nay.
Cô ấy dường như... Cũng là người của hệ Nghệ thuật thì phải.
Cái kẹp tóc hình quả anh đào kia hiện tại vẫn còn đang ở trong tay anh...
Thôi bỏ đi, không quan trọng.
Anh trở mình một cái, nhưng trước sau vẫn chẳng thể nào chìm vào giấc ngủ được.
Điện thoại ở bên gối bỗng nhiên sáng lên một chút.
Anh cầm lên xem.
Chanh Chanh Quả Chanh: [Chúc anh ngủ ngon nhé, hẹn gặp anh ở trong mơ nha~.]
Thẩm Sơ Mặc nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó vài giây, ngón tay thon dài lơ lửng trên màn hình một lát.
Cuối cùng, anh đã phá lệ mà trả lời lại cô.
[Ngủ ngon.]
Gửi xong, anh úp điện thoại lại bên gối, nhắm mắt.
Lần này, anh chìm vào giấc ngủ rất nhanh.
Sáng ngày hôm sau, việc đầu tiên Từ Chanh làm sau khi thức dậy chính là kiểm tra điện thoại.
Nhìn thấy hai chữ ngủ ngon mà Thẩm Sơ Mặc gửi lại vào đêm qua, cô ngẩn người ra một giây, sau đó cười đến mức đôi mắt cong tít lại như vầng trăng khuyết.
Cô mang theo tâm trạng vô cùng tốt để thức dậy vệ sinh cá nhân, đang chuẩn bị đi ra ngoài để lên lớp thì điện thoại đột nhiên đổ chuông.
Đó là một số điện thoại lạ.
Cô bấm nút nghe, đầu dây bên kia liền truyền đến một giọng nam vô cùng lười biếng.
"Từ Chanh phải không?"
Từ Chanh nhướng nhướng mày: "Anh là ai vậy?"
"Thiên Trạch Dã."
Đầu dây bên kia khẽ bật cười một tiếng, mang theo vài phần cợt nhả:
"Chiếc váy ngày hôm qua cô không thích sao? Hay là để tôi đích thân mang đến tặng cô, thấy thế nào?"
Từ Chanh im lặng một giây.
Sau đó cô liền nở nụ cười.
"Thiên thiếu gia, anh đây là... Đã điều tra số điện thoại của tôi rồi à?"
"Không được sao?"
"Được chứ, tất nhiên là được rồi."
Ngữ điệu của cô vô cùng nhẹ nhàng, vừa tự uốn tóc cho mình vừa nói:
"Nhưng mà tôi phải đi học rồi, không có thời gian để nhận quà đâu."
"Thế còn buổi trưa?"
"Buổi trưa tôi có hẹn với người khác rồi."
"Buổi tối?"
"Buổi tối tôi có tiết học."
Thiên Trạch Dã ở đầu dây bên kia im lặng mất một lúc, ngay sau đó liền bật cười trầm thấp.
"Từ Chanh, cô đang cố tình trốn tránh tôi đấy à?"
Từ Chanh chớp chớp mắt, ngữ khí vô cùng ngây thơ vô tội:
"Thiên thiếu gia nói đùa rồi, tôi tại sao lại phải trốn tránh anh cơ chứ?"
"Vậy thì buổi trưa gặp mặt."
"Tôi đã bảo là buổi trưa tôi có..."
"Cô bạn Phương Kiến Lê của cô, trưa ngày hôm nay bận việc rồi, không có rảnh đâu."
Nụ cười của Từ Chanh khựng lại một nhịp.
Cái người này... Quả nhiên là có sự chuẩn bị từ trước rồi mới đến.
Cô hít sâu một hơi, mỉm cười nói: "Được rồi, nếu Thiên thiếu gia đã có thành ý đến như vậy thì buổi trưa gặp mặt."
Cúp điện thoại, cô nhìn chăm chằm vào màn hình, khóe môi khẽ cong lên.
Cá đã cắn câu rồi.
Mười hai giờ trưa, phía ngoài Học viện Quý tộc Thánh Thác Lý Ni, tại nhà hàng Lưu Ly.
Nhà hàng Pháp này tọa lạc ở ngay phía cuối đại lộ Ngô Đồng thuộc cổng đông của học viện, phía ngoài cửa sổ sát đất là cả một bức tường hoa hồng leo đan xen hai màu đỏ trắng, đang đua nhau nở rộ vô cùng rực rỡ dưới ánh nắng ban trưa.
Lúc Từ Chanh đến nơi thì Thiên Trạch Dã đã ngồi đợi được hai mươi phút rồi.
Cô bước vào cửa vừa vặn đúng giờ hẹn, trên người vẫn mặc chiếc váy liền thân bằng vải cotton màu trắng kia, mái tóc buông xõa một cách tùy ý, trên mặt không hề tô son điểm phấn.
Toàn thân từ trên xuống dưới đều toát ra một vẻ đối phó vô cùng qua loa đại khái.
Người phục vụ dẫn cô đi về phía chỗ ngồi ở cạnh cửa sổ.
Thiên Trạch Dã hôm nay đã thay một bộ trang phục khác, chiếc áo sơ mi bằng lụa màu đỏ rượu vang được cởi bỏ hai chiếc cúc áo, để lộ ra một đoạn xương quai xanh quyến rũ, chiếc khuyên tai bằng đá hắc diệu thạch bên tai lấp lánh những vệt sáng vụn vặt dưới ánh mặt trời.
Một tay anh chống cằm, đôi mắt đào hoa hơi híp lại, nhìn chằm chằm vào cô gái đang sải bước đi về phía mình.
"Cô đến muộn rồi đấy."
"Ồ."
Từ Chanh ngồi xuống phía đối diện anh, cầm thực đơn lên lật lật vài cái.
"Anh bao trọn bữa này à?"
Thiên Trạch Dã nhướng mày: "Nếu không thì sao? Làm sao tôi có thể để cho con gái phải trả tiền cơ chứ?"
"Vậy thì tôi sẽ không khách sáo đâu nhé."
Cô đưa tay vẫy người phục vụ đến, ngón tay chỉ vào mức giá trên thực đơn, mắt cũng không thèm chớp lấy một cái mà đọc ra tên của vài món ăn đắt đỏ nhất.
"Món này, món này, còn có món này nữa... Đúng rồi, món gan ngỗng đặc sản của nhà hàng các anh cho tôi xin hai phần, tôi muốn đóng gói mang về."
Người phục vụ ngẩn người ra một lát, quay sang nhìn Thiên Trạch Dã.
Thiên Trạch Dã cười như không cười mà gật gật đầu: "Cứ nghe theo cô ấy đi."
Đợi đến khi người phục vụ rời đi, anh hơi rướn người về phía trước, tràn đầy hứng thú nhìn cô.
"Từ Chanh, cô có biết những món cô vừa gọi lúc nãy đủ cho một sinh viên bình thường ăn trong vòng một tháng trời không?"
Từ Chanh bưng ly nước lên uống một ngụm, biểu cảm đầy vẻ vô tội:
"Chẳng phải anh bảo tôi gọi món sao? Hay là, Thiên thiếu không đủ tiền thanh toán?"
Thiên Trạch Dã khẽ híp mắt lại, bật cười một tiếng: "Ý tôi là..."
Thiên Trạch Dã ngẩn người.
"Vậy bây giờ tôi nói cho anh biết."
Khóe môi cô khẽ cong lên, ngữ điệu bình thản như thể đang nói về chuyện thời tiết hôm nay rất đẹp.
"Tôi chính là loại người thích ăn chực, ham chiếm hời, không biết điều, lại còn vô ơn bạc nghĩa."
"Thế nên tốt nhất anh hãy tránh xa tôi ra một chút."
Nói xong, cô cúi đầu nhìn điện thoại, bày ra tư thế không có việc gì thì đừng làm phiền tôi.
Thiên Trạch Dã nhìn cô chằm chằm một hồi lâu, bỗng nhiên bật cười thành tiếng.
"Từ Chanh, cô là người đầu tiên dám nói chuyện với tôi bằng cái giọng điệu đó đấy."
"Vậy sao?"
Cô cũng không thèm ngẩng đầu lên:
"Thế thì chỉ có thể chứng minh rằng trước đây anh quen biết ít người quá mà thôi."
Thiên Trạch Dã bị cô chặn họng một phát, chẳng những không hề tức giận mà hứng thú trong mắt lại càng thêm nồng đượm.
Anh giơ tay ra hiệu cho người phục vụ lên món, sau đó tựa lưng vào ghế, cứ thế đường hoàng ngắm nhìn cô.
Ánh nắng xuyên qua lớp kính thủy tinh chiếu lên một bên mặt của cô, hàng lông mi của cô rất dài, lúc cúi đầu xem điện thoại đổ xuống một khoảng bóng râm nho nhỏ nơi mi mắt.
Làn da rất trắng, là kiểu trắng sáng tự nhiên, sạch sẽ dù không qua chăm sóc kỹ lưỡng.
Anh bỗng nhiên nhớ lại chuyện ở nhà hàng ngày hôm qua, cô bị nước súp đổ khắp người nhưng lại không hề la hét hay khóc lóc như những người phụ nữ khác, chỉ bình tĩnh nhận lấy khăn giấy rồi bình tĩnh rời đi.
Từ đầu đến cuối, cô đều không nhìn anh thêm một cái nào.
"Từ Chanh."
"Ừm?"
"Tại sao cô lại không có chút hứng thú nào với tôi vậy?"
Từ Chanh cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn anh giống như đang nhìn một câu hỏi kỳ quặc.
"Thiên thiếu gia, có phải anh cảm thấy tất cả phụ nữ trên thế giới này đều nên có hứng thú với anh không?"
Thiên Trạch Dã nhướng mày: "Chẳng lẽ không phải sao?"
"Ồ."
Cô gật gật đầu: "Vậy thì bây giờ anh đã gặp được một ngoại lệ rồi, quen dần là được."
Thiên Trạch Dã: "..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



