Sau khi Từ Chanh quay trở lại, ánh mắt của mọi người nhìn cô đều đã thay đổi rất nhiều.
Ai mà không biết Lâm Chiêu chính là người thừa kế tương lai của Tập đoàn Công nghệ Húc Thần cơ chứ.
Đã vậy bản thân Lâm Chiêu lại có năng lực cực kỳ đáng nể, là một thiếu niên thiên tài, một cao thủ trong giới máy tính.
Vừa nhiều tiền, vừa tài hoa, mà giá trị nhan sắc cũng thuộc hàng cực phẩm.
Ở trong trường, số người muốn theo đuổi anh ước chừng có thể xếp thành năm vòng quanh trái đất.
Thế nhưng lúc này Từ Chanh không có thời gian để tâm đến những chuyện khác.
Chiếc gương lớn trong phòng tập phản chiếu bóng dáng mảnh mai của cô gái trẻ, Từ Chanh vừa ép chân, vừa thỉnh thoảng lại liếc mắt nhìn về phía màn hình điện thoại.
Dòng tin nhắn mà Lâm Chiêu gửi tới kia, cô vẫn chưa trả lời lại.
Không phải là không muốn trả lời, mà là không biết phải trả lời như thế nào.
Nếu như Lâm Chiêu thực sự đã điều tra ra được điều gì đó thì lúc này cô có trả lời thế nào cũng đều là sai sót.
Còn nếu như anh chưa điều tra ra được gì thì cô có ngó lơ anh một chút cũng chẳng sao.
Hơn nữa, bây giờ đã là bốn giờ chiều rồi, còn sáng hảo cái gì nữa, gửi tin nhắn kiểu gì mà qua loa đại khái thế không biết.
Từ Chanh đang thầm nghĩ thì điện thoại lại khẽ rung lên một nhịp.
Cô cúi đầu nhìn, là Thẩm Sơ Mặc gửi tới.
[Vừa rồi tôi bận bàn chuyện làm ăn.]
Nhìn thấy dòng chữ này, Từ Chanh không kìm được mà khẽ cong cong khóe môi.
Đã biết chủ động báo cáo lịch trình của mình rồi, điều đó chứng tỏ trong mắt anh lúc này, mối quan hệ giữa hai người họ đã có điểm không mấy bình thường.
Cô suy nghĩ một lát rồi gõ chữ trả lời anh.
Chanh Chanh Quả Chanh: [Công việc dù có bận rộn đến mấy thì anh cũng phải nhớ ăn uống đầy đủ nha, hôm nay anh trai có ngoan ngoãn ăn cơm không thế?]
Gửi xong, cô đặt điện thoại sang một bên rồi tiếp tục tập luyện.
Mười phút sau, điện thoại rung lên.
[Ăn rồi.]
Chanh Chanh Quả Chanh: [Anh ăn món gì thế ạ?]
[Món Tây.]
Chanh Chanh Quả Chanh: [Có ngon không anh?]
[Bình thường.]
Nhìn màn đối đáp một hỏi một đáp này, Từ Chanh suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng.
Trước đây mỗi lần anh trả lời tin nhắn đều chỉ nặn ra một hai chữ, hiện tại tuy rằng vẫn kiệm lời như vàng như ngọc, nhưng ít ra anh đã bằng lòng tiếp tục trò chuyện cùng cô rồi.
Có tiến bộ.
Cô đang định trả lời tiếp thì điện thoại lại rung lên một nhịp.
Lần này là Lâm Chiêu.
[Sao em không trả lời tin nhắn của tôi? (′???‘)]
Từ Chanh nhướng nhướng mày.
Cái người này, lúc nãy vừa mới gửi mỗi một câu chào buổi sáng một cách qua loa, thế mà bây giờ đã bắt đầu thúc giục rồi sao?
Cô suy nghĩ một chút, trước tiên chuyển tab quay lại giao diện trò chuyện của Thẩm Sơ Mặc.
Chanh Chanh Quả Chanh: [Vậy thì lần sau em tự tay nấu cơm cho anh ăn có được không nha? Tay nghề của em cũng ra gì và này nọ lắm đó (??*)]
Gửi xong tin này, cô mới chuyển sang khung chát với Lâm Chiêu.
Chanh Chanh Quả Chanh: [Hì hì xin lỗi anh nhé, lúc nãy em bận chút việc nên không để ý điện thoại (???︿??*)]
Bên kia gần như là trả lời lại ngay lập tức.
[Có phải em bận trò chuyện với người khác nên mới không có thời gian đoái hoài đến tôi đúng không?]
Chanh Chanh Quả Chanh: [Làm gì có chuyện đó chứ.]
[Tôi không tin đâu.]
[Bởi vì trước đây, mỗi lần em trả lời tin nhắn của tôi đều rất nhanh mà.]
Từ Chanh hiện tại khi đối mặt với Lâm Chiêu thì buộc phải cẩn thận, cẩn thận và càng phải cẩn thận hơn nữa.
Cô vô cùng lo sợ những lời này của anh là đang cố tình gài bẫy để dò xét mình.
Cô còn đang mải suy nghĩ thì điện thoại lại rung lên.
Là Thẩm Sơ Mặc.
[Không cần đâu.]
Từ Chanh ngẩn người ra một lát mới phản ứng lại được là anh đang trả lời cho tin nhắn trước đó của cô.
Cô nói muốn nấu cơm cho anh ăn, anh lại bảo không cần.
Cái người này đúng là không biết hưởng thụ sự lãng mạn chút nào cả.
Chanh Chanh Quả Chanh: [Tại sao chứ ạ? Anh trai là đang không tin tưởng vào tay nghề nấu nướng của em có đúng không? (?﹏?)]
[Không tiện.]
Chanh Chanh Quả Chanh: [Có gì mà không tiện cơ chứ, anh trai là đang sợ lúc nhìn thấy em thì anh sẽ bị ngượng ngùng xấu hổ sao?]
Đầu dây bên kia im lặng.
Từ Chanh chăm chú nhìn vào màn hình, đợi một hồi lâu mới nhận được câu trả lời.
[Không phải.]
[Là sợ em không tiện.]
Nhìn thấy dòng tin nhắn này, Từ Chanh bỗng ngẩn người ra mất vài giây.
Sợ cô không tiện sao?
Cô khẽ cong khóe môi, đang định trả lời lại thì tin nhắn của Lâm Chiêu lại tới.
[Sao em lại không trả lời tôi nữa rồi? (′???‘)]
Chanh Chanh Quả Chanh: [A, xin lỗi anh nha, vừa rồi giáo viên của em vừa mới đi qua đây (???︿??*)]
[Mấy lời lúc nãy là tôi đùa em thôi, đừng để trong lòng nhé.]
Lúc này, Lâm Chiêu đang ở trên sân bóng gửi xong dòng chữ này liền cất điện thoại vào trong túi quần.
Anh siết chặt chiếc băng bảo vệ cổ tay, đột nhiên thầm nghĩ không biết Từ Chanh lúc này đang mang biểu cảm gì.
Cô không giống với những cô nàng hám của mà anh từng gặp trước đây.
Ít nhất thì cô không phải là kiểu người vừa mới gặp mặt đã vội vã sà vào lòng anh.
Lâm Chiêu cũng vô cùng mong đợi xem Từ Chanh tiếp theo sẽ làm như thế nào.
Sáu giờ chiều, sau khi tan học, Phương Kiến Lê nói trong nhà có chút việc nên hôm nay phải quay về một chuyến.
Ngày mai đã là cuối tuần rồi, có lẽ là các anh trai của Phương Kiến Lê sắp trở về nhà nên gia đình tổ chức tụ họp.
Nhiều khi Từ Chanh thật sự rất ngưỡng mộ Phương Kiến Lê, cô ấy có một gia đình vô cùng ấm áp, những người thân trong nhà cũng đều yêu thương cô ấy hết mực như vậy.
Có lẽ trên thế giới này, có những niềm hạnh phúc mà cả đời này cô cũng chẳng thể nào chạm tay vào được.
Từ Chanh đang thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời khỏi phòng tập thì điện thoại đột nhiên đổ chuông.
Tên danh bạ hiển thị đang nhấp nháy trên màn hình khiến động tác của cô khựng lại một nhịp.
Là mẹ nuôi của nguyên chủ.
Cô nhìn chằm chằm vào cái tên đó khoảng hai giây rồi mới bấm nút nghe cuộc gọi.
"Alo?"
"Chanh Chanh à, cuối tuần này con có rảnh không? Về nhà một chuyến đi con."
Giọng điệu của bà Từ nghe qua vô cùng hiền từ và thân thiết, giống như thể đang nói chuyện với một đứa con gái đã lâu ngày không được gặp mặt vậy.
Thế nhưng Từ Chanh lại biết quá rõ ràng rồi, cái gia đình này chưa từng có lấy nửa phần chân tâm đối với cô.
Năm đó sau khi Từ Viện quay trở về, bọn họ có thể không chút do dự mà nhẫn tâm đuổi cô ra khỏi nhà, thì giờ đây làm gì có cái gọi là chân tâm thật ý ở đây chứ?
"Có chuyện gì không ạ?"
Ngữ điệu của cô vô cùng bình thản, khiến cho bà Từ ở đầu dây bên kia suýt chút nữa thì không nén nổi cơn giận dữ của mình.
"Con nhìn con xem, nói cái giọng điệu gì thế không biết, mẹ nhớ con nên gọi con về cũng không được sao?"
Bà Từ cười gượng một tiếng, nhưng giọng nói lại lạnh đi vài phần.
"Ba con có sắp xếp cho con một việc, cuối tuần này cứ về nhà rồi nói sau, đúng rồi, đừng có mà nghĩ đến chuyện không chịu về."
Ngữ điệu của bà ta đột nhiên nhấn mạnh, trở nên nặng nề hơn.
"Ba con bảo rồi, nếu con không chịu về thì ngay học kỳ sau ông ấy sẽ làm thủ tục thôi học cho con."
"Con gái nhà họ Từ mà lại đi học cái ngành nghệ thuật xướng ca vô loài đó, chỉ toàn làm trò hề bôi tro trát trấu vào mặt gia đình thôi."
Ngón tay Từ Chanh siết chặt lại, các khớp ngón tay hơi bợt bạt đi vì trắng bệch.
Bọn họ thừa biết rằng hiện tại hộ khẩu của cô vẫn còn nằm trong tay nhà họ Từ, cho nên nhà họ Từ có làm gì thì về mặt pháp lý cũng đều là hợp pháp.
Chính vì vậy, bọn họ mới dùng điều này để uy hiếp Từ Chanh.
"Con biết rồi."
Cô cúp điện thoại, đứng trơ trọi trong phòng tập một hồi lâu không hề nhúc nhích.
Học viện Thánh Thác Lý Ni là nơi mà nguyên chủ phải trầy da tróc vảy, cực khổ trăm bề mới thi đỗ vào được, nếu như bị buộc thôi học thì cô sẽ chẳng còn lại gì cả.
Hộ khẩu vẫn còn bị nhà họ Từ nắm thóp, bọn họ muốn tùy ý nhào nặn, thao túng cô thì quả thực là dễ như trở bàn tay.
Từ Chanh hít sâu một hơi, cầm lấy ba lô rồi sải bước đi ra ngoài.
Bất luận nhà họ Từ có bày ra mưu kế hay sắp xếp chuyện gì cho cô đi chăng nữa, cô cũng buộc phải đối mặt một chuyến.
...
Sáng thứ Bảy, Từ Chanh bước lên chuyến xe để trở về nhà họ Từ.
Phương Kiến Lê sau khi nghe Từ Chanh kể lại sự tình thì vốn dĩ muốn đi cùng để bầu bạn với cô, nhưng đã bị cô thẳng thừng từ chối.
Đây là chuyện riêng của bản thân cô, không cần thiết phải kéo cả bạn bè lội vào vũng nước đục này làm gì.
Khi chiếc xe dừng lại trước cửa căn biệt thự của nhà họ Từ, Từ Chanh đưa mắt nhìn một lượt quanh ngôi nhà mà cô từng gắn bó suốt mười mấy năm trời.
Một công trình kiến trúc mang đậm phong cách châu Âu, thảm cỏ được cắt tỉa vô cùng gọn gàng vuông vắn, trước cửa đang đỗ hai chiếc xe sang trọng đắt tiền.
Mọi thứ trông vẫn y hệt như khoảng thời gian trước đây.
Thế nhưng cô của hiện tại đã không còn là một Từ Chanh nhu nhược, cam chịu để mặc cho người ta tùy ý định đoạt, thao túng như ngày xưa nữa rồi.
Cô đẩy cửa bước vào trong, gian phòng khách lúc này đã có một nhóm người ngồi chật kín từ bao giờ.
Ông Từ đang chễm chệ ngồi ở vị trí chủ tọa, bà Từ thì ngồi ngay bên cạnh cười nói tiếp đón vô cùng niềm nở, phía đối diện là một người phụ nữ trung niên lạ mặt cùng một gã đàn ông trẻ tuổi mà cô chưa từng gặp qua bao giờ.
Gã đàn ông trẻ tuổi kia đang khoác trên người một bộ âu phục màu xám, diện mạo trông vô cùng tầm thường, nhưng trong đôi mắt lại đảo liên tục, lộ ra một vẻ vô cùng khôn lỏi và đầy tính toán.
Nhìn thấy Từ Chanh bước vào, anh ta liền dùng ánh mắt săm soi đánh giá cô từ đầu đến chân một lượt, tầm mắt liên tục lướt qua lướt lại trên khuôn mặt và vóc dáng của cô, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười vô cùng vừa ý.
"Đây chắc hẳn chính là đại tiểu thư nhà họ Từ rồi phải không? Quả nhiên là ngoài đời thực cũng xinh đẹp y như trong ảnh vậy."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
