Người đàn ông bơi đến bên cạnh cô, cánh tay rắn chắc, trắng trẻo ôm lấy eo cô, giống như đang nâng một con búp bê, dễ dàng bế cô lên, vượt mặt nước rồi đặt cô ngồi trên lưng con cự mãng màu xanh biếc.
"Khụ khụ khụ!"
Cao Nguyệt ho sặc sụa.
Trong lúc ho, cô ngơ ngẩn nhìn mặt hồ trước mắt, đồng tử khẽ giãn ra.
Chỉ thấy giữa mặt hồ gợn sóng lăn tăn, một người đàn ông tuấn mỹ đang nửa nổi nửa chìm, làn da trắng đến mức kinh ngạc, tựa như chưa từng tiếp xúc với ánh mặt trời, lại ẩn hiện ánh sáng óng ánh, mịn màng đặc trưng của loài máu lạnh.
Người ấy tựa như vị thần sinh ra từ trong nước, lại hoặc như một gã hải yêu quyến rũ lòng người.
Đồng tử đối phương là màu đá olivin trong suốt, con ngươi là dạng dọc đặc trưng của loài máu lạnh, lúc này đang lạnh nhạt đánh giá cô:
"Giống cái con non, làm thế nào mà em lại xông vào Thánh hồ?"
Cao Nguyệt chỉ cảm thấy hơi thở nghẹn lại, quên cả ho, cũng quên cả sợ hãi, thậm chí không nghe rõ câu hỏi vừa rồi, chỉ ngây người nhìn người trước mắt.
Cô bị vẻ đẹp này làm cho chấn động đến ngẩn ngơ.
Trời ơi, trên thế giới này lại có người đẹp đến mức này sao...?
Cho dù là những ngôi sao nổi tiếng nhất cũng trở nên mờ nhạt trước mặt người này, vẻ đẹp của anh ta giống như một bức tượng giả, quả thực là tuyệt sắc giai nhân.
Con cự mãng xanh biếc dưới thân động đậy một chút.
Ý thức được mình đang ngồi trên cái gì, sắc mặt Cao Nguyệt lập tức trắng bệch không còn chút máu.
Thân trăn trơn nhẵn vô cùng, cô ngồi không vững, suýt nữa lại ngã nhào xuống nước, cổ họng bật ra một tiếng kêu thảng thốt đầy kìm nén.
Sợ hãi đến mức cực hạn, đến tiếng thét cũng chẳng dám phát ra, nghe chỉ như tiếng chuột kêu, vô cùng đáng thương.
Ánh mắt lạnh nhạt của Mặc Gia dịu đi đôi chút.
Thôi bỏ đi, dù sao cũng là con non, lát nữa rồi tính tiếp.
Anh nhanh nhẹn xoay người ngồi lên lưng cự mãng, bế xốc Cao Nguyệt lên, giúp cô điều chỉnh lại tư thế ngồi, để hai chân cô dang ra, cưỡi phía sau đầu trăn.
Khi bế cô lên, dáng vẻ của anh nhẹ nhàng như thể cô không phải là một người nặng 80kg, mà chỉ là một quả bóng bay.
"Em là con non của bộ lạc nào, sao lại béo như vậy?"
Giọng nói của anh thanh lãnh như sương, âm cuối hơi nâng lên đầy nghi hoặc.
Cô vừa tận mắt nhìn thấy anh biến từ mãng xà đen thành con người!
Đầu óc cô cuối cùng cũng tỉnh táo lại, trợn trừng mắt, quay đầu nhìn anh:
"Anh, anh... Anh là yêu quái sao?"
Vừa quay đầu lại, cô lại bị nhan sắc kia làm cho hoa mắt.
Mái tóc dài đen nhánh ướt đẫm của người đàn ông dán sát vào cần cổ và lồng ngực với những đường nét tuyệt đẹp. Vài sợi tóc uốn lượn lướt qua cơ bụng săn chắc, những giọt nước như kim cương lăn dài trên thân hình uyển chuyển hoàn mỹ của anh, dưới ánh sáng khúc xạ ra những tia sáng vụn vặt.
Trắng là trắng, đen là đen, hồng là hồng.
Vẻ đẹp vô cùng diễm lệ.
Thấy cô đang nhìn mình, đôi đồng tử dọc màu đá olivin tuyệt đẹp kia cũng nhìn lại, xinh đẹp, cao quý nhưng lạnh nhạt, lại còn có chút khiến người ta rùng mình.
Cao Nguyệt chỉ cảm thấy hơi thở như ngừng lại.
"Tôi không phải yêu quái, tôi là Mặc Gia." Anh nói.
Người này đang nói đùa sao?
Trái tim Cao Nguyệt đập thình thịch, vừa là vì bị làm cho kinh diễm, cũng vừa là vì sợ hãi, cảm giác này giống như vừa gặp phải yêu ma quyến rũ:
"Vậy anh có thể trả lời tôi trước được không, có phải anh... Là con cự mãng lúc nãy không?"
Phát hiện giống cái con non này hơi nói lắp, lại còn gọi mình là 'anh', Mặc Gia cảm thấy buồn cười, lười biếng đáp một tiếng.
Cao Nguyệt đứng sững tại chỗ.
Xong đời rồi, đúng là yêu quái thật, vậy những con cự mãng khác cũng vậy sao?
Cô cúi đầu nhìn quanh.
Ầm ầm!
Vô số cự mãng xung quanh mặt hồ lúc này đang lượn lờ vòng quanh họ, chúng không dám tranh giành dọa nạt cô như lúc nãy nữa vì sợ giống cái con non lại bị sặc nước, nhưng lại không nỡ rời đi.
Nhìn thân hình cự mãng to lớn thấp thoáng ẩn hiện trong nước, Cao Nguyệt nổi hết cả da gà.
Bản thân cô vốn rất sợ rắn, cảnh tượng trước mắt thực sự là đòn giáng mạnh vào linh hồn, nỗi sợ hãi khiến cô như muốn bay màu tại chỗ, nổi da gà khắp cả người.
Một cơn gió lạnh thổi qua, cô rùng mình một cái, đôi môi cũng hơi tái nhợt.
Mặc Gia cúi đầu nói với con cự mãng màu xanh dưới thân:
"Lên bờ."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)