"Thiên Thiên!"
Dạ Thiên Mộ ôm chặt lấy cô vào lòng.
Anh vốn dĩ đã đứng bên bờ vực tẩu hỏa nhập ma, suýt chút nữa thì phát điên. Nhưng bỗng chốc, chính giống cái nhỏ bé trước mắt đã kéo lý trí anh quay trở lại.
Anh dịu dàng vuốt ve gương mặt cô, ánh mắt nhìn cô tràn đầy vẻ xót xa.
Lý do gì đã khiến con thú điên Kim Miêu kia không hề xâm hại Thiên Thiên, mà lại mang cô ấy về lại đây?
Sống trên đời đã 100 năm, trong đầu Dạ Thiên Mộ thoáng qua một suy đoán mơ hồ.
Trên đường tìm kiếm Thiên Thiên, anh còn nhặt được vài chiếc gương soi.
Ban đầu anh chỉ nghĩ Thiên Thiên vô tình làm rơi, cho đến khi nhớ ra trong nhà cô cũng có thứ này.
Giống cái nhỏ này thông minh và kiên cường hơn những gì anh tưởng tượng rất nhiều.
Và cô cũng ghét anh, muốn trốn khỏi đây hơn tất cả những gì anh từng nghĩ.
Sát khí trong người anh khi ấy bị kích động đến mức suýt chút nữa là bùng nổ không thể kiểm soát.
Thế nhưng hiện tại, Thiên Thiên vẫn đang ở bên cạnh anh.
Giống cái nhỏ giống như một con rắn cái đang trong kỳ động dục, kiều diễm quấn lấy anh, khao khát được ân ái.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


