Hòa Thiên Thiên không tài nào nuốt thêm nổi nữa, cuối cùng cũng dừng lại.
Cô nhân lúc anh không chú ý, lén bỏ thuốc xổ vào trong miếng thịt.
"Tôi ăn no rồi, chỗ còn lại anh ăn nốt đi?"
Dạ Thiên Mộ không thể tin vào tai mình: "Cho anh sao?"
"Không cho anh thì cho ai, thức ăn không được lãng phí."
"Thiên Thiên, em biết anh là loài rắn cực độc mà phải không? Bất cứ loại thuốc độc nào cũng không có tác dụng với anh đâu."
"Biết chứ. Sao vậy?"
Hòa Thiên Thiên dùng ánh mắt ngây thơ nhìn anh.
"Không có gì."
Dạ Thiên Mộ ăn sạch bách chỗ thịt nướng còn lại.
Hòa Thiên Thiên âm thầm nới lỏng nắm tay, không biết trái tim đang đập loạn nhịp của mình có bị tên ác quỷ này nhìn thấu hay không.
Anh quá mạnh mẽ, trước khi chưa hạ gục được anh, Hòa Thiên Thiên vẫn chưa dám mạo hiểm quay về bộ lạc.
Cô bắt buộc phải tính kế lâu dài.
"Tôi buồn ngủ rồi, muốn tắm rửa rồi đi ngủ."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


