Đêm khuya thanh vắng.
Có hai bóng người đang dừng chân trên cây bách nghìn năm cao chọc trời.
Từ vị trí đó, dù trong đêm tối mịt mù, họ vẫn có thể nhìn bao quát toàn bộ tộc Kim Miêu.
Đôi mắt xanh thẳm đầy ẩn ý của anh đang nhìn đăm đăm về phía hang đá nhà Hòa Thiên Thiên.
"Tiễn Trạch, sao cậu còn chưa đi? Cứ lề mề mãi thế."
Kình Vũ liếc Tiễn Trạch một cái, trong lòng không khỏi ghen tị với thân hình vạm vỡ của anh ta.
Trời lạnh thế này mà anh chỉ quấn độc một chiếc váy da thú ngang hông, chẳng hề biết lạnh là gì.
"Đi ngay đây."
Tiễn Trạch đầy vẻ lưu luyến, ánh mắt thoáng qua một tia dịu dàng.
Anh đã ở lại nơi này quá lâu rồi.
Ban đầu không nỡ rời đi vì lo lắng Thiên Thiên đang mang thai, sau đó thấy bụng cô to vượt mặt lại càng không yên tâm.
Đến khi cô sinh một lứa con đông đúc như vậy, anh lại càng lo lắng hơn bao giờ hết.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


