Sau khi sắp xếp xong những việc quan trọng, Hòa Thiên Thiên đổ gục xuống ngủ thiếp đi vì mệt lử.
Bà Đào và Niệm Niệm giúp vệ sinh cơ thể cho cô, thay một bộ quần áo sạch sẽ.
Dù là sinh đa thai, nhưng kích thước của đám nhỏ cũng không bé hơn bao nhiêu so với con non của các gia đình khác lúc mới chào đời.
Đứa nào đứa nấy đều mập mạp, hồng hào, chỉ cần chăm sóc kỹ lưỡng chắc chắn sẽ nuôi sống được hết.
Trong đám nhỏ, có đứa giống cha, có đứa giống mẹ, cũng có đứa mang nét pha trộn của cả hai.
Điều này chẳng có gì lạ, ở thế giới thú nhân, một lứa con non sinh ra vốn dĩ luôn đa dạng như vậy.
Hạ Nhĩ dùng ngón tay khẽ chạm vào đầu một đứa nhỏ. Ngoài hai bé gái ra, ông ấy thích nhất là "bé Tám" – chính là chú mèo Kim Miêu mang vằn báo hoa mai.
Bé Tám có màu lông giống hệt như ông nội của Hạ Nhĩ. Đây là một màu lông cực kỳ hiếm gặp ở tộc thú nhân Kim Miêu.
Có lẽ vì nhớ lại sự yêu thương mà ông nội đã dành cho mình thuở nhỏ, một người đàn ông cao lớn cường tráng như Hạ Nhĩ cũng không kìm được mà rơi những giọt nước mắt xúc động.
Ông ấy khẽ nói: "Thiên Thiên đã lập công lớn khi giúp bộ lạc thêm con thêm cháu.
Với quân số đông đúc thế này, bộ lạc cũng sẽ gánh vác một phần trách nhiệm nuôi dưỡng.
Từ nay cho đến khi đám nhỏ tròn 18 tuổi trưởng thành, mỗi tháng bộ lạc sẽ cấp cho gia đình cháu một con thú Tê Ngưu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


