Sở Phù Phong cũng biết lần này là do mình quá nông nổi, nhưng hễ nghĩ tới chuyện phải cúi đầu trước Hoa Miên, trong lòng anh liền dâng lên một trận phản cảm.
Nhưng chuyện nào ra chuyện đó, đã sai thì phải chịu. Việc này hoàn toàn là lỗi của anh, Hoa Miên muốn xử lý ra sao, anh đều nhận hết.
Nghĩ vậy, Sở Phù Phong liền quỳ ngay ngoài hành lang trước cửa phòng Hoa Miên.
Úc Cẩn nhìn cảnh này, nhắc khẽ:
"Cô ấy chưa biết khi nào mới tỉnh lại, cậu đừng quỳ nữa."
Sở Phù Phong không nhúc nhích, chỉ bình thản nói:
"Không sao."
Úc Cẩn hiểu rõ, Sở Phù Phong là lo sợ Hoa Miên giận quá mà vạ lây đến Yến An, nên mới làm vậy. Đây là quyết định của anh, khuyên cũng vô ích.
Giờ trong mắt Sở Phù Phong cũng đã bớt đi vẻ bốc đồng trước kia, thay vào đó là sự trầm ổn hiếm thấy.
Khi Úc Cẩn bước vào, liền thấy Trầm Tuyết Tễ đang nửa ôm nửa đỡ Hoa Miên, tay nâng cằm cô, từ tốn đổ thuốc cho cô uống.
Động tác dịu dàng, sợ rằng chỉ cần mạnh tay một chút cũng sẽ làm cô đau.
Úc Cẩn thoáng nghẹn lời, cảnh tượng Trầm Tuyết Tễ cẩn trọng như thế này, thật đúng là ít gặp.
"Cậu tới vừa lúc, tôi đi thay bộ quần áo đây." Trầm Tuyết Tễ nói.
Lúc này Úc Cẩn mới để ý ngực áo anh còn vết ướt, chắc do thuốc tràn ra.
Chờ Trầm Tuyết Tễ đi rồi, Úc Cẩn lẳng lặng ngồi xuống bên giường, cúi đầu nhìn Hoa Miên.
Cô hình như… không còn ghét bọn họ như trước?
Vì sao chứ?
Nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có một lý do hợp lý nhất: Sau khi biết Trầm Tuyết Tễ phải nai lưng đi kiếm tiền nuôi gia đình, cô mới ý thức được bản thân chẳng thể rời khỏi họ.
Cao cao tại thượng như một nàng công chúa nhỏ, khi đối mặt với nguy cơ sinh tồn thì cũng đành phải hạ giọng đôi chút.
Nghe thì có vẻ lạ lùng, nhưng ngoài lý do này, chẳng còn cái gì khác khớp hơn.
Thực ra khi không hành hạ bọn họ, cô cũng đâu tệ lắm… Ít nhất còn chịu khó dỗ dành Trầm Tuyết Tễ.
…
Rất nhanh, Trầm Tuyết Tễ quay lại. Mái tóc còn vương chút ẩm ướt, trái ngược hoàn toàn với phong cách hoàn hảo thường ngày của anh.
"Cậu đi nghỉ đi, để tôi trông cô."
Úc Cẩn lặng lẽ nhìn anh một cái, rồi quay người bước ra.
…
Khi Hoa Miên tỉnh lại thì đã là sáng hôm sau.
Cô vừa xoay đầu liền bắt gặp một gương mặt anh tuấn, tuy hơi mỏi mệt nhưng vẫn không mất đi vẻ phong lưu.
"Trầm Tuyết Tễ?" Giọng cô khàn khàn, nghe ra do đã lâu chưa cất tiếng.
"Cô… phu nhân, thấy thế nào rồi?" Trầm Tuyết Tễ vốn là quan tâm, nhưng câu hỏi này lại gợi Hoa Miên nhớ tới lời buộc tội vô lý hôm trước của Sở Phù Phong, khiến gương mặt vốn đã tái nhợt càng thêm lạnh lẽo.
Ánh mắt cô nhìn anh cũng chẳng mấy thân thiện.
Vốn dĩ Hoa Miên định mặc kệ không để ý, nhưng vừa định ngồi dậy liền cảm thấy cổ tay trái đau nhói.
Quay đầu nhìn, mới thấy đã được băng bó cẩn thận.
Trầm Tuyết Tễ rất thức thời, lập tức đỡ cô ngồi dậy, lại đưa cô uống nửa cốc nước. Đến lúc đó, giọng cô mới bớt khàn, bớt rát.
"Anh không có gì muốn nói với tôi sao?" Hoa Miên cất giọng yếu ớt, nhưng ai nghe cũng nhận ra đó là chất vấn.
Dù là ai, bỗng dưng bị vạ lây, suýt mất mạng, thì cũng chẳng thể vui vẻ được.
Trầm Tuyết Tễ cảm thấy tim như chìm xuống, yết hầu khẽ nhấp nhô:
"Phu nhân, xin lỗi, là tôi để cô chịu ấm ức."
Lời anh vừa rơi xuống, cửa phòng liền bị đẩy ra.
"Là tôi hại cô bị thương, không liên quan tới bọn họ. Muốn trừng phạt thế nào, cứ trút hết lên đầu tôi." Giọng nam khàn khàn, nghe còn yếu ớt hơn cả người bệnh.
Hoa Miên ngẩng mắt nhìn, chỉ thấy Sở Phù Phong vẫn quỳ ngoài cửa, môi khô nứt, cả người nhếch nhác thảm hại. Chỉ có điều, trong đôi mắt kia lại chẳng có mấy phần hối hận.
"Anh ta đã quỳ bao lâu rồi?" Hoa Miên hờ hững hỏi, ánh mắt lướt qua bộ quần áo dính mảng nước quả màu đỏ hồng đã khô cứng.
"Từ lúc cô hôn mê, đến giờ đã gần một ngày." Trầm Tuyết Tễ đáp.
"Ồ? Vậy ý anh là gì? Diễn trò lấy lòng thương hại? Ép tôi phải tha thứ chắc?" Hoa Miên bật cười nhạt, giọng tuy yếu nhưng chua cay mỉa mai thì đánh thẳng vào tai mọi người.
Trầm Tuyết Tễ biết cô hiểu lầm, đang định mở miệng thì Sở Phù Phong đã lên tiếng trước:
"Cô tha thứ hay không là quyền của cô. Nhưng lỗi do tôi gây ra, tôi gánh chịu."
Chỉ nghe vậy thôi, Trầm Tuyết Tễ liền thầm kêu hỏng rồi.
Quả nhiên, Hoa Miên lạnh lùng đáp:
"Vậy tôi nói thẳng cho anh biết, tôi sẽ không tha thứ. Mà bởi vì lỗi lầm của anh, tôi cũng chẳng còn chút thiện cảm nào với những kẻ khác. Tất cả đều do anh gây ra!"
"Khụ khụ khụ… Còn nữa, trò khổ nhục kế rẻ tiền này đối với tôi hoàn toàn vô dụng. Từ nay về sau, đừng để tôi nhìn thấy mặt anh nữa."
Nói đến cuối câu, giọng Hoa Miên đã yếu đi, gần như hụt hơi.
Nhưng từng chữ cô thốt ra lại giống như chiếc búa nện thẳng vào tai bọn họ.
Ngay cả Úc Cẩn ngoài hành lang nghe động tĩnh cũng khựng bước chân lại.
Sở Phù Phong nghe xong, sắc mặt tái nhợt. Anh như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ giống như đã chấp nhận số phận, lảo đảo đứng dậy, tập tễnh bỏ đi.
Úc Cẩn đỡ anh, thoáng thấy khóe mắt đỏ hoe, trong mắt còn vương nét áy náy cùng sự hoang mang khó tả.
Úc Cẩn vỗ nhẹ cánh tay anh, sau đó mới bước vào phòng.
"Phu nhân, tôi đã nấu chút cháo, mời cô ăn tạm."
Vừa nói một tràng dài như thế, sắc mặt Hoa Miên càng thêm trắng bệch. Cô chậm rãi uống vài thìa cháo rồi nằm xuống nghỉ ngơi.
Úc Cẩn cắn răng, định mở miệng, nhưng lại bị ánh mắt Trầm Tuyết Tễ ngăn lại.
Trầm Tuyết Tễ quỳ xuống trước, giọng trầm ổn:
"Phu nhân, Phù Phong tuổi còn trẻ, tính khí lại nóng nảy, lần này đúng là cậu ta sai. Nhưng cũng là lỗi của chúng tôi, không quản thúc cậu ta cho tốt. Xin cô cứ trừng phạt."
Ngay sau đó, Úc Cẩn, Trì Thụy và Yến An cũng đồng loạt quỳ xuống trước giường cô.
Yến An rơm rớm nước mắt, run rẩy nói:
"Phu nhân, lỗi là tại em. Em không báo với các anh ấy nơi mình đi, khiến họ lo lắng, cuối cùng hại chị bị thương. Xin chị phạt em."
Hoa Miên nhìn bộ dáng khóc sướt mướt của Yến An mà thoáng cạn lời.
Trời ạ, chưa thấy ai giỏi khóc như cậu nhóc này.
Ánh mắt cô lia qua mấy người còn lại, vừa vặn chạm phải cái nhìn vụng trộm của Trì Thụy. Bị bắt gặp, anh vội vàng cúi gằm mặt xuống.
Hoa Miên nhàn nhạt lên tiếng:
"Tôi ghét nhất bọn hồ đồ, ngu ngốc. Đừng để anh ta xuất hiện trước mắt tôi lần nữa."
Cô chịu khổ lớn như thế, cớ gì Sở Phù Phong vẫn bày ra cái bộ dạng "tôi chẳng sai chỗ nào"?
Huống hồ, nào có ai bắt anh quỳ? Vừa không phục, vừa dựng trò khổ nhục kế để ép người ta tha thứ, thật là khó nuốt nổi!
Trong lòng Trầm Tuyết Tễ cũng có chút bất an. Mỗi lần được cô an ủi, anh lại không kiềm được nhớ tới buổi gặp gỡ đầu tiên, khiến bản thân lạc lối.
…
Trong khi đó, Úc Cẩn tìm đến chỗ Sở Phù Phong.
Anh ngồi đó, bóng lưng tiêu điều.
"Đừng lo, cô ấy không hề trách Yến An."
"Vậy thì tốt." Giọng Sở Phù Phong khẽ như gió thoảng, mỏng manh đến mức sắp tan biến.
"Anh Úc Cẩn, Yến An là do em đưa ra ngoài, em không thể không lo cho em ấy. Trước kia cô ấy từng hành hạ em, em vô thức nghĩ rằng… cô ấy lại ra tay với em ấy nữa."
"Tôi biết, không trách cậu." Úc Cẩn an ủi.
Sở Phù Phong cúi đầu, giọng chua chát:
"Là em quá nông nổi. Cô ấy nói đúng, chính em làm cho ấn tượng của cô ấy đối với mọi người xấu đi, nhất là Yến An… Thằng nhóc nhát gan như vậy, mà lại dám tự mình đi tìm cô ấy…"
Dễ dàng nghe ra anh đang tự trách đến mức nào.
Úc Cẩn vỗ vai anh, khẽ thở dài:
"Chuyện đã tới nước này, nói gì cũng vô ích. Thôi thì nhìn về phía trước đi, vốn dĩ trước kia cô ấy cũng đâu ưa chúng ta."
Anh ngừng một lát, rồi nhấn mạnh:
"Nhưng nhớ kỹ, từ nay không được động tay động chân với cô ấy nữa. Dù sao cô ấy cũng là nữ. Khiến cô ấy bị thương, đã chạm vào pháp luật rồi. Cô ấy không đưa cậu vào tù, coi như mở cho cậu một con đường sống.
Hơn nữa, nếu cô ấy thật sự chết đi, thì cả đám chúng ta cũng chôn theo. Chuyện này hoàn toàn không đáng."
Nghe xong, Sở Phù Phong nghiêm túc gật đầu.
"Nghỉ ngơi đi. Đây là thuốc phục hồi, nhớ uống." Úc Cẩn dặn dò rồi rời đi.
Còn lại một mình, Sở Phù Phong vẫn thất thần.
Cô thật sự đã nương tay với mình sao…?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)