“Phu… phu nhân, em… em…”
Yến An luống cuống đến mức không biết tay chân nên để đâu, nói năng cà lăm, trông ngốc nghếch hết sức.
Ban đầu Hoa Miên vẫn còn vài phần cảnh giác, nhưng thấy cậu mặt mũi trắng bệch, không dám ngẩng đầu nhìn mình, lại thấy buồn cười.
“Em làm sao?”
Hoa Miên tò mò hỏi, khẽ nghiêng đầu định nhìn rõ nét mặt cậu.
Hoa Miên cao tầm 1m72, thuộc dạng không hề thấp, nhưng Yến An chắc khoảng 1m80, nên dù cúi đầu, đôi môi đang run run trắng bệch kia vẫn không thể che giấu.
“Phu nhân, người có thể giúp em không? Làm ơn… xin người đấy…”
Yến An siết chặt lòng bàn tay đến phát run.
“Giúp gì cơ?”
Hoa Miên tựa người vào khung cửa, nhướng mày một cách lười nhác.
“Giúp… giúp em… an… an ủi…” Giọng càng nói càng nhỏ, đến cuối gần như thì thầm.
“Trầm Tuyết Tễ sao rồi?” Hoa Miên hỏi, giọng rất bình thản.
Yến An đáp khẽ: “Anh Tuyết Tễ đỡ nhiều rồi… cảm ơn… cảm ơn phu nhân…”
“Em sợ chị?”
Hoa Miên phát hiện đôi chân cậu đang run run như sắp không trụ nổi.
Ý nghĩ đó vừa hiện lên, khó mà dằn xuống được.
Cô hơi mím môi để che đi nụ cười sắp bật ra, giữ vững biểu cảm lạnh nhạt. Gương mặt xinh đẹp dưới ánh đèn ngược sáng bỗng mang chút xa cách, lạnh lùng vô cảm.
Yến An ngẩng đầu bắt gặp vẻ mặt đó, đồng tử co rút lại, bản năng rụt vai.
Rồi Hoa Miên thấy trên đầu cậu thiếu niên gầy gò cao lêu nghêu kia… bỗng dưng mọc ra hai cái tai tròn đen nhánh!
Tai???
Ánh mắt cô dừng lại trên đôi tai tròn tròn xinh xinh kia, ngón tay cô khẽ cử động, muốn chạm thử quá!
Yến An cảm nhận được mình vừa lùi một bước, sắc mặt càng trắng hơn, cắn môi, im lặng không dám nói gì.
Cậu… làm hỏng chuyện rồi sao?
Thấy Hoa Miên đưa tay về phía mình, cậu bản năng nghiêng đầu tránh đi, rồi lại cố gắng kiềm chế bản thân.
Hoa Miên cũng nhận ra phản ứng đó. Lẽ nào cậu này… bị đánh quen rồi?
Nghĩ đến hôm đầu tiên tỉnh dậy trong thế giới này, mình từng tát Trầm Tuyết Tễ một cái, thì đánh Yến An cũng không phải điều quá bất ngờ.
Cô rút tay lại, có phần mất hứng.
Hết vui rồi.
Mà đã không vui, thì cô cũng chẳng rảnh mà chiều lòng ai.
“Chị không rảnh.”
Hoa Miên lạnh nhạt quay đầu, định đóng cửa về phòng.
Yến An thấy Hoa Miên muốn mặc kệ mình, mắt lập tức đỏ lên, không cam lòng chút nào.
Chuyện của cậu, không thể cứ để anh Úc Cẩn hay người khác đứng ra gánh thay mãi được. Họ không có nghĩa vụ lo cho mình.
Trong cơn hoảng hốt, Yến An quỳ sụp xuống, nắm lấy cổ tay của Hoa Miên, ép tay cô đập vào mặt mình!
“Chát!”
Tiếng không nặng không nhẹ, nhưng tay Hoa Miên hơi tê rần.
Cô cúi đầu, ngẩn người nhìn Yến An đang quỳ, hai cái tai tròn đen vẫn ngốc nghếch dựng trên đầu, đôi mắt ửng đỏ ngấn nước, gương mặt mềm mại vì cái tát mà đỏ hồng lên rõ rệt.
Nhìn vừa ngu ngốc lại vừa đáng thương.
“Phu nhân, đừng giận mà…”
Yến An ngẩng đầu lên, giọng run rẩy, nghẹn ngào.
Hoa Miên khẽ giật tay lại, nói khẽ: “Buông ra đi.”
“Dạ… dạ… xin lỗi…”
Thấy cái vẻ mặt vừa ngốc vừa nhát của Yến An, Hoa Miên lại thấy hơi… mềm lòng.
Hiếm ai vừa khù khờ, vừa cà lăm, lại thật thà đến thế.
“Em thật sự muốn được an ủi?”
Yến An gật đầu như giã tỏi.
“Em biết chị ‘an ủi’ Trầm Tuyết Tễ kiểu gì không?”
Yến An hơi do dự, trong đôi mắt tròn vo là vẻ ngây ngốc không che giấu nổi.
Hoa Miên thở dài: “Ngốc chết đi được.”
Dứt lời, cô giơ tay… búng nhẹ vào tai cậu một cái.
Yến An khẽ kêu “á” một tiếng, chắc là đau, nhưng vẫn ngoan ngoãn không nhúc nhích.
“Dạng thú hình của em là gì thế?”
Hoa Miên thật sự tò mò, cái tai này… cô chưa từng thấy loài nào có.
“Là… là gấu trúc…”
Cậu đỏ mặt đáp, càng nói càng lí nhí.
“Gấu trúc á?” Lần này đến lượt Hoa Miên ngạc nhiên há hốc mồm.
Yến An co rụt vai, không dám nói thêm lời nào, chỉ gật đầu lia lịa như con gà mổ thóc.
“Vào đi.” Hoa Miên mở cửa cho cậu vào phòng, sau đó đóng cửa cái cạch.
Tiếng đóng cửa khiến hai cái tai đen tròn trên đầu Yến An dựng đứng lên vì giật mình, bản thân cậu cũng vô thức đưa tay che lại tai.
“Giờ che còn có ích gì nữa?” Hoa Miên không nhịn được buông một câu châm chọc.
Thấy Yến An rơm rớm nước mắt lặng lẽ khóc, cô lại không nỡ nặng lời.
Thôi thì… ngốc cũng được. Có khi… con gấu trúc này vốn dĩ không được thông minh cho lắm.
“Biến hình cho chị xem nào.”
Hoa Miên ngồi bên mép giường, ánh mắt sáng rực như trẻ con đợi xem xiếc.
Yến An lắp bắp: “Em… em xấu lắm…”
“Biến không? Không biến chị đập đấy.”
Yến An hoảng loạn, ánh mắt lộ rõ sợ hãi, sau đó trước mặt Hoa Miên… bỗng hiện ra một cục bông tròn vo như trái banh lông – chính xác là một con gấu trúc.
Trời đất quỷ thần ơi, gấu trúc thật nè! Biết thở, biết động đậy luôn đó!
Hoa Miên lườm: “Qua đây, không thì ăn đập.”
Yến An rên khẽ trong cổ họng, đôi mắt tròn xoe ướt rượt như sắp khóc, vừa bò vừa lết một cách khổ sở lại gần.
Cả cục gấu to đùng rúc vào bên tay Hoa Miên, mông chổng lên trời, hai chân trước thì che lấy mặt gấu như thể xấu hổ, trông chẳng khác gì một viên bánh trôi mè đen bị bóc vỏ!
Hoa Miên xoa xoa lớp lông của cậu. Nói thật, lông không được mềm lắm, nhưng khá dày, sờ vào cũng thấy thích tay.
Đặc biệt là hai cái tai đen đen trên đầu, thật sự đáng yêu muốn xỉu.
Mỗi khi cô xoa tai, cậu gấu trúc cũng không ngẩng đầu, chỉ rên rỉ khe khẽ, một chút hình ảnh dã thú cũng không có, ngoan như mèo con.
Dễ thương.
Buồn cười.
Vui thật sự.
Hoa Miên vốn thích mấy con thú nhỏ, lần đầu tiên từ lúc xuyên sách đến giờ… cô thấy cuộc đời mình không quá xui xẻo nữa rồi!
“Biết nói không đấy?”
“Biết ạ…” Giọng cậu bé gấu trúc phát ra yếu ớt.
“Ngẩng đầu lên coi, cho chị nhìn mặt nào.” Hoa Miên đột nhiên có cảm giác mình như bà mối ép người ta bán thân vậy.
“Ưm~?” Yến An hơi run, đuôi gấu cũng đơ cứng theo, sau đó từ từ ngẩng đầu.
Hai bàn tay mềm mại, ấm áp của Hoa Miên nhẹ nhàng xoa lên mặt cậu, mùi hương hoa hồng dìu dịu phảng phất quanh đây, giống hệt như hương cậu từng ngửi thấy trong phòng anh Tuyết Tễ.
Thì ra, đó là… mùi hương của phu nhân.
“Ngoan ghê.” Hoa Miên dịu dàng khen, rồi còn lấy tay nghiên cứu luôn móng vuốt gấu của cậu.
Sau một hồi vuốt ve, sờ nắn, Hoa Miên phát hiện cậu đột nhiên nằm im không động đậy nữa.
Cúi xuống nhìn… ơ kìa, ngủ mất rồi?!
Hơi thở đều đều, trông còn ngủ say cực kỳ.
Hoa Miên nhìn một lúc, cũng thấy buồn ngủ, thế là kéo chăn lại… ngủ luôn.
Không biết ngủ bao lâu, Hoa Miên cảm thấy chân mình có gì đó ấm ấm.
Cô mở mắt mơ màng, rồi phát hiện gấu trúc nhà kia không biết chui vào chăn từ lúc nào, lưng cậu vừa khéo chạm vào chân cô.
Một cái đầu gấu tròn tròn cùng hai cái tay thò ra khỏi mép giường… vẫn đang ngủ ngon lành.
Cái đồ gan trời bằng trời đất đấy à? Hoa Miên nhướng mày nghĩ bụng.
Sau đó, cô bắt đầu tra cứu trên tinh võng thông tin về “an ủi sư”.
An ủi sư là nghề nghiệp danh giá nhất trong thế giới thú nhân liên tinh, và chỉ có những giống cái sở hữu “an ủi tố” mới đảm nhận được chức vụ này. Số lượng vô cùng hiếm hoi, tỉ lệ gần như 1/10.000.
Hoa Miên cau mày đọc kỹ phần mô tả.
Tóm lại, “an ủi tố” là một loại năng lượng có thể trấn an tinh thần và nâng cao sức mạnh của thú nhân, là năng lực thiên phú chỉ có ở một số giống cái, tồn tại trong… trái tim của họ.
Muốn sử dụng, chỉ cần vận dụng “an ủi tố” và truyền vào cơ thể thú nhân là được.
Nghe thì dễ vậy thôi, chứ Hoa Miên lại chẳng cảm nhận được tí năng lượng nào trong tim mình cả.
Thứ cô cảm nhận lúc này… chỉ là cơn đau nhói từng đợt.
“Kích hoạt an ủi tố.” Cô khẽ lẩm bẩm.
Dù có nhắm mắt ngồi thiền hay nói thành tiếng, cũng chẳng có phản ứng nào cả.
Cô đành tiếp tục đọc tiếp.
Giống cái không có “an ủi tố” sẽ được phân loại là giống cái phổ thông. Việc an ủi thú nhân lúc đó chỉ còn cách là… tiếp xúc da thịt.
Hoa Miên: “…”
Đúng là truyện mười tám cộng, tác giả chắc thần kinh sáng tạo bạo phát rồi mới nghĩ ra kiểu này.
“Tôi muốn ly hôn!” Hoa Miên nghiến răng nghiến lợi nói ra miệng.
Dù biết không thể, nhưng ít nhất phải nói ra cho hả giận.
Nghe câu đó, Yến An giật mình rớt bịch xuống sàn.
Hoa Miên giả vờ không thấy, coi như xem hài.
Ai ngờ cậu lật người một cái, ngủ tiếp trên tấm thảm luôn…
Thế này thì không giống sợ cô lắm nhỉ?
Hoa Miên cảm thấy hoang mang tột độ.
Cùng lúc đó, tại tầng dưới…
“Anh Úc Cẩn! Yến An mất tích rồi!!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


