Hoa Miên đứng trên tầng cao nhìn xuống, ánh mắt vô thức lướt qua bàn tay Úc Cẩn đang cào rát nền nhà, vậy mà đầu óc cô lại lạc trôi tận phương nào.
Dỗ ngọt á?
Cô lục lại ký ức trong đầu. Ờ thì, đúng là trong nguyên tác có chi tiết đó thật.
Theo thiết lập trong truyện, thú nhân mỗi tháng sẽ có một kỳ gọi là “tình nhiệt”, kéo dài từ ba đến bảy ngày, tuỳ thể trạng từng người.
Mà cái kỳ này, chỉ giống cái mới có thể giúp họ giải quyết được.
Có hai cách xử lý:
Một là sử dụng “chất làm dịu” tự tiết ra từ giống cái.
Hai là… tiếp xúc da thịt.
Hoa Miên đoán chắc cái thiết lập này do tác giả bịa ra để hợp lý hóa việc nữ chính, một cô nàng bướng như lửa mặt trời, bị nguyên dàn soái thú đè ra... khụ, chiếm hữu một cách mãnh liệt.
Nói trắng ra, nguyên tác này là truyện mười tám cộng.
Trước khi xuyên sách, Hoa Miên từng có thời điểm không kiềm chế nổi bản năng, mới phát hiện ra bản thân là một con mị ma.
Mà mị ma thì phải tìm được “mồi ngon” mang về tổ để… “ăn”.
Cho nên cô mới cầm quyển truyện đó đọc ngấu nghiến, học hỏi kỹ thuật, chuẩn bị tinh thần làm “nữ vương mị ma” sau này.
“Phu nhân, xin cô đấy…”
“Anh vừa nói... ba năm nay là anh một mình kiếm tiền nuôi cả nhà?”
“V… vâng…” Úc Cẩn ấp úng, rõ ràng không ngờ Hoa Miên lại bắt được cái chi tiết này.
“Bảo sao…”
Bảo sao mấy ngày nay, đồ ăn đưa tới thì đẹp thật, thơm thật, món cũng đa dạng đủ hai mươi món đấy... mà phần thì ít đến đáng thương, không đủ nhét kẽ răng.
Chắc là Trầm Tuyết Tễ cày cuốc một mình cũng chật vật lắm, chẳng kiếm được bao nhiêu.
Mà thân là “chủ nhà”, nguyên chủ trước đây lại không cho mấy anh thú nhân ăn uống ngang hàng với mình, thế là họ đành cam chịu uống cháo loãng, gặm rau luộc qua ngày.
Nhưng giờ Trầm Tuyết Tễ tuyệt đối không thể chết.
Bởi vì Hoa Miên hiện tại… nghèo rớt mồng tơi.
Nghèo đến mức trong thẻ ngân hàng không còn nổi một đồng xu dính túi.
…
Giọng cô nhẹ tênh vang lên, nhưng ánh mắt Úc Cẩn lại cúi gằm xuống, trong đó cuộn trào những tầng lớp bi thương và uất hận đến nghẹt thở.
Anh hận thân phận thú nhân, vì sao phải thấp kém, phải phụ thuộc vào giống cái?
Và anh cũng hận Hoa Miên, khi nghe tin Trầm Tuyết Tễ sắp chết, phản ứng đầu tiên của cô lại là... lo tiền.
Dù chỉ trong vài mươi giây, nhưng với Úc Cẩn, không khí như đông đặc, dính lại thành từng khối, nghẹn ở cổ họng, rồi xộc lên dạ dày khiến cậu suýt nữa nôn ra.
“Dẫn đường.”
Úc Cẩn đột ngột ngẩng phắt đầu lên nhìn Hoa Miên.
Cô vẫn mặc chiếc váy ngủ trắng tay dài từ đêm qua, tóc tai rối tung vài sợi vểnh lên buồn cười, khuôn mặt trắng nhỏ chỉ to bằng bàn tay, thoáng chút cáu kỉnh mà nhìn lại khiến người ta… mềm lòng lạ thường.
“Cái gì cơ?”
Hoa Miên cau mày, mất kiên nhẫn nhắc lại:
“Tôi nói là dẫn đường!”
Cô còn bực bội lẩm bẩm:
“Sao thế? Hết người này đập cửa phá phòng, tới người khác tai điếc không nghe người ta nói. Mấy anh kiểu này mà cũng gọi là đại lão hả? Thế tiêu chuẩn làm đại lão bây giờ thấp dữ thần vậy đó.”
Cô bĩu môi đầy khinh bỉ.
“Phu nhân, tình huống khẩn cấp, đắc tội rồi!”
Nói xong, Úc Cẩn không do dự thêm giây nào, vọt tới bế thốc cô lên, rồi phi xuống lầu như một cơn lốc.
Hoa Miên giật mình la toáng lên.
Tiếp theo mắt tối sầm, đầu óc choáng váng, vừa chớp mắt thì phát hiện mình đã bị ném vào một căn phòng tối om.
Không cửa sổ, ánh đèn mờ mịt, ẩm thấp, ngột ngạt, chật hẹp như cái hộp bí mật.
Cô thở dốc, khó chịu kéo cổ áo cho đỡ ngộp.
“Phu nhân, tiếp theo xin nhờ cô.”
Nói xong, Úc Cẩn nhẹ nhàng đặt cô xuống giường, sau đó nhanh chóng quay lưng, còn lịch sự đóng cửa lại!
Cô còn chưa kịp gào lên: “Tôi muốn đổi phòng khác!!”
Thì cánh cửa đã đóng đánh ‘cạch’ một phát.
Không còn cách nào khác, Hoa Miên đành ngậm miệng, quay đầu nhìn về phía Trầm Tuyết Tễ — người đang nằm trên giường.
Gò má ửng hồng, môi đỏ mọng, mái tóc dài màu xanh sẫm xõa tung ra gối, đẹp đến mức người ta phải nuốt nước bọt.
Thề là trong khoảnh khắc đó, trong đầu Hoa Miên vụt qua hàng tá phân cảnh 18+ máu lửa trong nguyên tác, khiến cô nuốt khan một cái không kiểm soát.
Nói thật, Trầm Tuyết Tễ đúng là rất bắt mắt.
Nhưng Hoa Miên không phải kiểu thích thừa nước đục thả câu.
Cô là người tình nguyện thì tới, miễn cưỡng thì thôi.
Vì vậy, cô quyết định chọn cách sử dụng chất làm dịu để giúp Trầm Tuyết Tễ vượt qua kỳ “tình nhiệt”.
Vấn đề là cô biết lý thuyết rồi, nhưng không biết “chất làm dịu” kia là cái quái gì, và nó nằm ở đâu!
Lúc đọc truyện, Hoa Miên toàn tập trung vào mấy đoạn siêu đại tiết tấu của nữ chính với dàn harem thú nhân, chứ có đọc kỹ về chất làm dịu đâu!
Nguyên nữ chính vốn là giống cái bình thường, không hề có chất làm dịu. Tác giả cũng chỉ nhắc khái niệm đó loáng thoáng vài dòng, kiểu như tiện tay chêm vô.
“Rốt cuộc nó nằm ở đâu hả trời?!” Hoa Miên vò đầu, cảm giác sắp nổ CPU.
Ngay lúc đó, Trầm Tuyết Tễ lại ngửi thấy mùi hương quen thuộc — dịu dàng, ngọt ngào, như đóa hồng vừa nở dưới nắng mai.
Nỗi đau, sự tuyệt vọng, ác mộng… đều nhờ mùi hương ấy mà dịu đi.
Anh theo bản năng lần mò tìm nơi tỏa ra mùi thơm ấy...
Hoa Miên còn đang vật lộn trong đầu thì... một bàn tay lạnh toát bất ngờ túm lấy cổ chân cô!
Cô hoảng hốt quay lại nhìn, phát hiện Trầm Tuyết Tễ đang đưa tay ôm lấy chân mình!
“Buông ra!!”
Cô co chân đạp liên tiếp mấy phát, cuối cùng cũng thoát được khỏi tay anh.
Giờ phút này, trong đầu cô chẳng còn tí xíu cảm giác “ngon mắt” nào nữa. Điều duy nhất cô muốn là tìm cái quang não, tra ngay xem chất làm dịu nằm ở đâu!
Nhưng vừa định nhấc người xuống giường, cổ tay đã bị một bàn tay siết chặt, kéo giật ngược lại.
“Đau! Buông ra! Anh làm tôi đau rồi đó!”
Hoa Miên gào lên, dùng tay còn lại cố gỡ tay anh ra, nhưng vừa ngẩng đầu… thì đối mặt với một đôi mắt đỏ như máu.
Cô sững người, Trầm Tuyết Tễ không ổn rồi!
“Úc Cẩn! Trầm Tuyết Tễ phát rồ rồi!!”
Cô còn chưa hét xong, thì người kia vừa nghe thấy tên mình, liền kéo cô vào lòng, cúi đầu, hôn xuống.
Hoa Miên tròn xoe mắt, đầu óc cô giờ như một cuộn len khổng lồ bị mèo cào, rối bời đến mức không tìm ra nổi đầu mối.
Đừng tưởng là mị ma thì sẽ “dày dạn kinh nghiệm” nhé, chứ sự thật là trước khi xuyên sách, cô vẫn chỉ là một gái ngoan chính hiệu, học lý thuyết thì nhiều, còn thực hành thì... gần như bằng không.
Cao nhất là... từng nắm tay một anh khóa trên nam thần thôi đó!
Mà đúng lúc ấy, Úc Cẩn vốn đang đứng ngoài trông chừng, nghe thấy cô kêu “đau” bên trong, liền tạm rời đi để kiểm tra tình hình của Yến An.
Trong phòng, Hoa Miên bị Trầm Tuyết Tễ đè xuống hôn tới tấp, mạnh mẽ như muốn cướp cả hơi thở.
Trong mắt cô lộ rõ vẻ hoảng hốt, mờ mịt, ngơ ngác, tất cả đều hiện ra trong đôi mắt xinh như tranh thủy mặc.
Nhưng rồi… cô cũng dần dần học theo, vụng về đáp lại, và rồi…
Tình hình chính thức vượt khỏi tầm kiểm soát.
Mùi hoa hồng trên người cô càng lúc càng đậm, lan nhanh trong không khí, như thể cả căn phòng bị hương thơm ngào ngạt này nhấn chìm trong mùa xuân vĩnh cửu...
Mái tóc xanh đen của Trầm Tuyết Tễ ướt sũng, xõa xuống trán, chỉ cần vắt nhẹ là có thể nhỏ giọt. Mùi hương hoa hồng từ người cô như ngấm luôn vào tóc anh.
Đôi mắt xanh lạnh băng cũng dần bị thay thế bằng sắc đỏ cuồng si thèm khát...
Hoa Miên có cảm giác mình như con cá bé bị đặt lên thớt, mặc người ta muốn xoay kiểu gì thì xoay, muốn bày thế nào thì bày. Mà đau đớn hơn là cô phản kháng không nổi, thậm chí… còn thấy có chút thú vị?!
Bên trong phòng thì xuân tình rạo rực, còn ngoài hành lang đen như mực tàu, ánh sáng bị rút sạch, chỉ còn màn đêm lặng lẽ phủ xuống.
Đã là nửa đêm rồi.
Hoa Miên chỉ kịp rên lên một tiếng yếu ớt, như con thú nhỏ hấp hối trong tay người khác, rồi dần dần… mất đi ý thức.
“Anh Úc Cẩn, cô ta thật sự có thể cứu được anh Tuyết Tễ không?” Trì Thụy dè dặt hỏi nhỏ.
Úc Cẩn trầm mặc vài giây rồi mới đáp khẽ:
“Cô ta cần rất nhiều tiền.”
Khoảnh khắc ấy, Sở Phù Phong và mấy người còn lại không biết nên mừng vì Trầm Tuyết Tễ mạnh mẽ, có thể kiếm tiền, hay nên mừng vì Hoa Miên là kiểu giống cái mê tiền đến tận xương tuỷ.
Cả đám đều im phăng phắc, không ai nói câu nào.
Mà lúc này Yến An vừa mới tỉnh lại, đôi mắt đã đỏ hoe.
“Là lỗi của em... em đã liên lụy mọi người. Em xin lỗi...” Yến An cúi đầu, giọng lí nhí, hai cái tai tròn màu đen trên đầu còn đang cụp xuống như chuột lột.
“Phải xin lỗi là cô ta mới đúng! Nếu không vì cô ta, thì em đã không phải...”
“Đủ rồi.” Úc Cẩn khẽ lắc đầu, ánh mắt ra hiệu cho Sở Phù Phong nhìn lên tai Yến An.
Sở Phù Phong ngậm miệng lại, siết chặt nắm tay, cố gắng đè nén oán hận trong lòng.
“Yến An, tụi anh chưa từng nghĩ em là gánh nặng. Là tụi anh không bảo vệ được em.” Yết hầu Sở Phù Phong khẽ rung lên, giọng khản đặc như ngâm đầy cay đắng.
Yến An nghe vậy càng khóc dữ hơn. Trì Thụy nhẹ nhàng xoa đầu cậu, còn rất cẩn thận tránh động vào đôi tai thú nhỏ kia.
Úc Cẩn nhìn hai người, ánh mắt chùng xuống, rồi dịu dàng nói:
“Vậy thì qua phòng anh kế bên nghỉ tạm. Có gì anh sẽ gọi.”
Giọng anh mềm nhưng dứt khoát, không cho cãi.
Yến An rụt rè nói nhỏ:
“Anh Úc Cẩn, em thật sự không thấy khó chịu đâu... anh cũng đi nghỉ chút đi. Có chuyện gì em sẽ gọi ngay.”
“Bệnh nhân thì chỉ được ngoan ngoãn nghe lời. Ngủ đi.” Úc Cẩn kéo lại chăn, rồi tắt đèn đầu giường.
Trong bóng tối, giọng Yến An nghèn nghẹn:
“Anh Úc Cẩn… anh Tuyết Tễ… nhất định sẽ không sao, đúng không?”
Vài nhịp thở trôi qua, Úc Cẩn trầm giọng:
“Ừ. Đúng vậy.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)