Tiếng bước chân ngoài cửa ngày càng gần.
Không kịp chạy nữa rồi.
Lâm Vi bất ngờ cúi người, cả thân hình đổ ập vào lòng Cố Diên Sênh, nhân đà đó cô ôm lấy anh rồi lăn xuống đất, mái tóc dài xõa tung rối bời.
Cô cố tình nâng cao giọng, giả vờ hoảng loạn kêu lên: "Ôi trời, Cố thiếu, anh không sao chứ?"
Lời còn chưa dứt, cửa phòng bao đã bị đá văng, tiếng bước chân hỗn loạn ập đến.
Hà Luật là người lao vào đầu tiên, ánh mắt sắc như dao, vừa liếc qua đã thấy Cố Diên Sênh đang hôn mê đè lên người Lâm Vi.
Mà cô thì quần áo xộc xệch, tóc tai rối bời dính bết lên má, trông vô cùng đáng thương.
Ánh mắt anh lạnh lẽo, sải bước tiến tới, cẩn thận đỡ Cố Diên Sênh dậy.
Hà Luật nhìn Lâm Vi như nhìn thứ rác rưởi, lạnh lùng ra lệnh: "Bắt lấy cô ta cho tôi."
Vệ sĩ lập tức khống chế cổ tay Lâm Vi, lực đạo mạnh đến mức suýt chút nữa bóp nát xương cô.
Cô hừ nhẹ một tiếng, bị ấn mạnh xuống tấm thảm mềm mại, nửa khuôn mặt áp vào lớp nhung lạnh lẽo, hơi thở đứt quãng.
Đúng lúc này, một khối bóng đen trắng "vút" cái lao ra từ dưới gầm sofa, là Đậu Đen!
Chú Husky nhát gan này vừa gây họa xong, bị khí thế đáng sợ của Cố Diên Sênh dọa sợ nên trốn biệt tăm.
Giờ thấy chủ nhân là Hà Luật đã đến, nó lập tức lấy lại tinh thần.
Nó nhe răng trợn mắt lao tới, cái mông chổng ngược, dán thẳng vào mặt tên vệ sĩ.
"Ọe."
Tên vệ sĩ không kịp đề phòng, bị thứ "vũ khí sinh học" hỗn hợp giữa bùn đất, lông chó và mùi hôi lạ lùng kia ám ảnh đến hoa mắt chóng mặt.
Tay anh ta hơi nới lỏng, Lâm Vi chớp thời cơ vùng thoát, ôm cánh tay như sắp gãy của mình lùi lại phía sau.
Hà Luật sa sầm mặt mày, giao Cố Diên Sênh đang hôn mê cho bác sĩ vừa tới, quay sang quát lớn:
"Đậu Đen, đừng có quậy nữa!"
Đậu Đen giả điếc, lắc cái đuôi tít mù, chạy lon ton đến trước mặt Lâm Vi, cái mũi ướt át dụi vào tay cô, trong đôi mắt chó hiện rõ dòng chữ: "Mau khen tôi đi."
Hà Luật lạnh lùng nhìn Lâm Vi: "Gan to thật, lại dám tính kế với Cố ca."
Hốc mắt Lâm Vi đỏ hoe, ngón tay nhẹ nhàng xoa đầu Đậu Đen, giọng nói run rẩy đầy tủi thân:
"Tôi không hại Cố thiếu... Anh ấy, anh ấy tự nhiên bị cháy, tôi chỉ là muốn cứu anh ấy thôi..."
Hà Luật nheo mắt, ánh nhìn đảo qua đảo lại giữa cô và Cố Diên Sênh đang hôn mê, rõ ràng là không tin lời cô.
"Bị cháy? Cô coi tôi là đồ đần à?"
Lâm Vi: "Là... Là Đậu Đen nhảy chồm lên làm rượu của Cố thiếu đổ vào người, không may tàn thuốc lại rơi trúng nên mới bốc cháy."
Hà Luật: "..."
Nếu là con chó ngốc của anh, thì khả năng này cũng không phải là không thể.
Đúng lúc đó, bác sĩ lên tiếng:
"Hà thiếu gia, Cố tổng không có ngoại thương gì, nhưng trên quần có vết cháy, cần phải đưa đến bệnh viện kiểm tra kỹ lưỡng."
Hà Luật nhíu mày, cúi xuống nhìn, quả nhiên trên quần Cố Diên Sênh có một vết cháy sém, trông như bị lửa táp qua.
Vị trí đó... Hơi nguy hiểm nha...
Nếu việc này do Đậu Đen gây ra, thì chủ nhân là anh cũng không thoát được liên đới.
Hà Luật hoảng hốt nhìn Lâm Vi: "Cô cứu thế nào?"
Lâm Vi đáp: "Tôi dội nước, lửa không tắt, vốn định cởi giày ra nhưng sợ làm đau Cố thiếu, nên tôi lấy gối ôm đập mấy cái mới dập được lửa."
Hà Luật tối sầm mặt mũi, cảm giác như nghẹt thở.
Anh nhíu mày đầy lo lắng, thở hắt ra một hơi: "Người phụ nữ kia, cô đợi chết đi."
Đồng thời, anh liếc nhìn chú Husky đang ngốc nghếch nghiêng đầu, tỏ vẻ vô tội vây quanh mình.
"Cả mày nữa."
...
Đậu Đen bị nhốt vào ổ chó sang chảnh trong căn biệt thự hai tầng.
Lâm Vi bị nhốt vào căn phòng tối tăm chỉ có duy nhất một ô cửa sổ.
[Đinh đoong. Chúc mừng NPC Lâm Vi đã hoàn thành cốt truyện quyến rũ Cố Diên Sênh, cô nhận được một phần quà nhỏ nhé.]
Lâm Vi hơi ngơ ngác: [Tôi đâu có quyến rũ anh ta.]
[Hệ thống: Có đấy, cô ôm anh ta lăn lộn còn gì.]
Lâm Vi: "..."
Hóa ra thế cũng tính là quyến rũ à, cô hình như đã tìm ra bug để đi cốt truyện rồi.
[Phát hiện sát ý của Cố Diên Sênh dành cho Lâm Vi hiện là 1000%, đặc biệt tặng kèm một "Thẻ Xuân Mộng".]
Lâm Vi ngơ ngác: [Cái thứ gì?]
Hệ thống: [Thẻ Xuân Mộng, có thể khiến đối phương mơ thấy xuân mộng, đối tượng trong mơ chính là cô.]
Lâm Vi: [Có ích gì chứ?]
Hệ thống: [Một ngày vợ chồng trăm năm ân nghĩa", tuy là giả nhưng chắc có thể giảm bớt sát ý của Cố Diên Sênh đối với cô.]
Lâm Vi: [Ngộ nhỡ anh ta mơ xong lại càng muốn giết tôi thì sao?]
Hệ thống: [Vậy thì chịu thôi, cô đi đầu thai sang thế giới khác làm pháo hôi tiếp đi.]
Lâm Vi: "..."
Sao không cho người ta làm nhân vật chính đi chứ.
...
Đợi mấy tiếng đồng hồ vẫn chẳng thấy ai đến tra tấn, Lâm Vi không tim không phổi ngủ thiếp đi.
Không biết qua bao lâu, khóa cửa "cạch" một tiếng, ánh sáng lạnh lẽo từ hành lang đâm thẳng vào mắt.
Lâm Vi khẽ cau mày, chưa kịp tỉnh táo đã bị hai gã vệ sĩ cao lớn vạm vỡ kẹp nách xách lên.
"Các người làm gì đấy?" Lâm Vi sợ hãi vùng vẫy.
"Cố thiếu muốn gặp cô." Một người trong đó lạnh lùng đáp.
Lâm Vi vóc người nhỏ nhắn, bị hai gã vệ sĩ xách lên khiến mũi chân không chạm đất, cô khó chịu đạp đạp chân:
"Các người thả tôi xuống, tôi tự biết đi."
Vệ sĩ không hề để tâm.
Anh ta nửa kéo nửa lôi cô vào phòng bệnh, mùi thuốc sát trùng xộc thẳng vào mũi.
Cố Diên Sênh nửa nằm trên giường bệnh, dung mạo tuấn mỹ, sắc mặt hồng hào, trông chẳng giống người bị thương nặng chút nào.
Đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm Lâm Vi, như muốn nuốt chửng cô.
Anh vừa tỉnh dậy sau một cơn ác mộng hoang đường.
Trong mơ, người phụ nữ không rõ mặt cứ quấn lấy anh suốt ba ngày ba đêm không cho xuống giường, sự tự chủ đáng tự hào của anh trước mặt cô chẳng còn chút uy lực nào.
Anh không thể từ chối bất kỳ sự ve vãn nào của cô, chỉ có thể bị cô dẫn dắt lên tận chín tầng mây hết lần này đến lần khác.
Anh chỉ nhớ, cô nói cô tên Tiểu Phương.
"Dạ."
Lâm Vi chột dạ đáp một tiếng.
Ánh mắt Cố Diên Sênh sắc lạnh, hai gã vệ sĩ lập tức buông cánh tay Lâm Vi ra.
Lâm Vi xoa xoa cánh tay hơi đau nhức, nghiêng đầu, cẩn thận quan sát Cố Diên Sênh:
"Cố thiếu, anh không sao chứ? Anh không biết người ta lo lắng đến thế nào đâu."
Cố Diên Sênh nhìn chằm chằm cô, yết hầu chuyển động, giọng nói trầm thấp đầy nguy hiểm:
"Cô nói xem?"
Lâm Vi cười gượng:
"Cái đó... Tôi thấy Cố thiếu mặt hồng hào, tướng mạo bất phàm, lại còn 'nhất dạ thập tam lang' (một đêm mười ba lần), chắc là không sao rồi..."
Đáy mắt Cố Diên Sênh cuộn trào những dòng xoáy nguy hiểm, giọng nói trầm thấp:
"Cô lại đây."
"Tôi không lại đâu..." Lâm Vi theo phản xạ lùi lại nửa bước.
"Ừm?"
Anh nheo mắt, khớp ngón tay gõ nhịp xuống thành giường tạo nên nhịp điệu đáng sợ.
Lâm Vi lập tức chạy lon ton đến bên giường, tà váy vẽ nên một đường cong lấy lòng trong không trung:
"Tôi đến đây~."
Cố Diên Sênh vươn tay nắm chặt cổ tay Lâm Vi, giây tiếp theo trời đất quay cuồng, cả người cô bị ném mạnh xuống giường bệnh, một thân hình đồ sộ đè lên.
Hai gã vệ sĩ được huấn luyện bài bản lập tức xoay người đưa lưng về phía hai người, động tác đồng đều như thể đã tập luyện hàng ngàn lần.
"Bình tĩnh, bình tĩnh nào."
Tay Lâm Vi chống lên ngực Cố Diên Sênh, dưới lòng bàn tay là những khối cơ bắp rắn chắc mà bộ đồ bệnh nhân không thể che giấu nổi.
Ngón tay Cố Diên Sênh bóp lấy cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt anh: "Tiểu Phương,"
Giọng anh khàn đặc, mang theo hơi nóng bỏng rát phả vào cánh môi cô:
"Tốt nhất đừng để tôi tra ra cô có ý đồ xấu với tôi, nếu không tôi sẽ khiến cô sống không bằng chết."
"Không có ý đồ, không có ý đồ gì cả."
Lâm Vi lập tức lắc đầu nguầy nguậy.
Cố Diên Sênh tức đến đau cả ngực, cơn ác mộng đầy ám ảnh vừa rồi lại hiện lên trong đầu, quấn lấy anh cả đêm, không, phải là ba đêm, vậy mà giờ cô lại tránh anh như tránh tà.
Dựa vào cái gì chứ…
Anh tức đến đỏ cả mắt, đột nhiên hạ thấp người, nghiến răng nghiến lợi bên tai Lâm Vi:
"Cô đang cố tình thu hút sự chú ý của tôi sao?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


