Lâm Vi lập tức hạ mình cung kính, đầu không dám ngẩng lên, cũng chẳng dám bịa một cái tên giả như Tiểu Phương nữa:
"Dạ bẩm thiếu gia, em tên Lâm Vi, ngài có gì sai bảo ạ."
Trong lòng cô vừa sợ vừa phấn khích.
Mẹ kiếp, tên chó chết này đẹp trai quá, nhìn là biết gương mặt nam chính rồi, chỉ là hơi có thói quen giết người không chớp mắt thôi.
Đã giết tên nam sinh viên kia rồi thì đừng giết tôi nha.
Tôi chỉ là người qua đường thôi, nể tình tôi xinh đẹp thế này thì tha cho tôi đi.
Chẳng phải trợ lý "trông có vẻ tử tế" của ngài đã nói rồi sao, tôi chỉ là một cô nàng xinh đẹp yếu đuối chuyên bán túi cũ thôi mà.
Hắc mã hoàng tử tóc bạc hoàn toàn không thể thấu hiểu được diễn biến tâm lý của Lâm Vi.
Anh cao cao tại thượng nhìn xuống cô, đôi đồng tử màu xám bạc lạnh lẽo không gợn chút sóng.
Nỗi sợ hãi, sự run rẩy, cả đôi mắt đẹp đẽ đẫm lệ của Lâm Vi anh hoàn toàn dửng dưng.
Xinh đẹp?
Trong mắt anh chỉ là lớp vỏ bọc, khuôn mặt có tinh xảo đến đâu cũng chỉ là sự chồng chất của máu thịt và xương cốt, anh đã thấy quá nhiều, cũng đã hủy hoại quá nhiều.
Thế nhưng giọng nói của cô...
Mềm mại kiều diễm, hơi nũng nịu một chút, nhưng không phải kiểu cố tình làm nũng giả tạo, âm cuối hơi run rẩy, nhẹ nhàng tinh tế, vậy mà lại có thể xoa dịu lòng người một cách khó hiểu.
Vốn dĩ anh đang vô cùng bực bội, tâm trạng tàn bạo cuộn trào trong huyết quản, sát ý gần như sắp tràn ra ngoài.
Vậy mà lúc này, chất giọng rụt rè của cô như một luồng gió mát lạnh, khẽ lướt qua những dây thần kinh đang nóng rực của anh, khiến anh tĩnh tâm lại đôi chút.
Thú vị.
Anh nheo mắt lại, ngón tay chống lên huyệt thái dương, giọng nói trầm thấp lạnh lẽo, vương lại tàn dư của sự hung hãn.
"Dì tôi tặng cô cho tôi chơi đấy."
Lâm Vi: "?"
Hệ thống vẫn luôn giả chết cuối cùng cũng có động tĩnh.
[Đinh.]
[Phát hiện nam chính số 2: Hoắc Thâm.]
[Hoắc Thâm. Thân phận: Người thừa kế đế chế xã hội đen xuyên quốc gia, con lai ba nước (Z, Y, F).
Mẹ là con lai hai nước Z và F, xuất thân từ gia tộc "Morfei" của thế giới ngầm nước F, cha là "Bố già" Sean Morfei, người nắm giữ nửa giang sơn chợ đen thế giới.
Cha là Hoắc Châu, thủ lĩnh "Ám Nha" - băng đảng mafia lớn nhất nước Y, nắm giữ một phần ba sòng bạc, vũ khí và mạng lưới tình báo ngầm thế giới, thủ đoạn tàn độc, xây dựng nên đế chế đen tối khổng lồ trong mưa máu gió tanh.
Tại nước Z, Hoắc Thâm dùng thân phận là người nắm quyền trẻ tuổi của "Tập đoàn Hoắc Thị", ngoài mặt là tân quý tài chính, thực chất là tiểu vương của toàn bộ các thế lực đen trắng xám ở nước Z.
Đại vương là mẹ của Hoắc Thâm, bà ấy rất lợi hại.
Lợi hại đến mức, người cha quyền uy ngất trời của Hoắc Thâm trong gia phả nhà bà cũng chỉ được xếp làm vợ nhỏ.]
Lâm Vi ngơ ngác: [Vợ nhỏ gì?]
Hệ thống: [Vợ lẽ.]
Lâm Vi: "..."
Hệ thống: [Mẹ Hoắc Thâm có một người chồng cưới hỏi đàng hoàng, cơ mà vì thân thể ông ta không thể sinh con nên Hoắc Châu mới có cơ hội lên chức, nếu không đến thân phận vợ lẽ cũng chẳng đến lượt ông ta.]
Lâm Vi: [Giá như mình xuyên thành mẹ Hoắc Thâm thì tốt rồi.]
Hệ thống: ơ... ]
Lâm Vi có chút mong đợi hỏi: [Được không?]
Hệ thống: [Không được.]
Lâm Vi thất vọng mất một giây, lập tức cầu cứu: [Sắp chết rồi, đại ca hệ thống cứu tôi với.]
Hệ thống: [Đừng hoảng, chưa đến lúc cô chết đâu, cô là NPC pháo hôi phải sống đến cuối phim cơ.]
Lâm Vi gườm hệ thống, cười như mếu: [Tôi vui quá cơ.]
Hệ thống: [Hì hì, Vi Vi à, tôi nói cho cô biết, những phần thưởng tôi tặng cô trước đây đều có tác dụng cả đấy.]
[Dựa vào việc chúng ta đã đọc biết bao nhiêu tiểu thuyết ngôn tình cẩu huyết, chắc cô cũng biết, những gã nam chính bá đạo coi trời bằng vung kiểu gì cũng mắc chút bệnh về thể chất hoặc tâm lý.]
Lâm Vi: [Ai là 'chúng ta' với anh?]
Hệ thống: [... ]
[Cô có muốn nghe nữa không? Không muốn thì tôi ngắt kết nối đấy, cô cứ ở đây mà tự sinh tự diệt đi.]
Lâm Vi: [Nghe nghe nghe mà, anh đừng ngắt kết nối, tôi chỉ càm ràm tí thôi, đại ca hệ thống đừng chấp một mỹ nữ cực phẩm như tôi.]
Hệ thống cuống lên: [Cô hiểu cái rắm ấy, cô mà dám ngủ với anh ta, tôi thề cô sẽ biến thành đống thịt băm ngay lập tức.]
Lâm Vi: [Ôi, vậy giờ tôi phải làm sao?]
Hệ thống: [Chất giọng và mùi hương trên cơ thể cô đều là thuộc tính tăng cường do hệ thống tặng, có tác dụng an thần, xoa dịu tâm hồn.]
[Hoắc Thâm không phải kẻ cuồng sát, nam sinh viên kia chưa chết đâu, bên dưới tầng thượng có đường ray đặc biệt, sẽ đưa tên phi công nửa sống nửa chết kia đến chỗ dì của anh ta. Bình thường anh ta không giết đồ chơi của dì mình đâu, chỉ cần cô đừng có tìm đường chết là được.]
Lâm Vi hiểu ra rồi, cô xinh đẹp thế này, nhất định sẽ thắng.
[Thế còn gã công tử đào hoa Cố Diên Sênh kia mắc bệnh gì?]
Hệ thống: [Với tất cả mọi người ngoài nữ chính ra thì anh ta đều liệt dương.]
Lâm Vi: [Ôi, thảo nào anh tặng tôi thẻ xuân mộng, lúc anh ta tỉnh lại còn chẳng nỡ giết tôi nữa là, hì hì.]
Hệ thống gầm lên: [Rốt cuộc là cô đang tự hào cái gì hả!]
[Không đúng, giờ cô nên lo giữ cái mạng nhỏ của mình đi đã. Ở đây cũng có cốt truyện gợi cảm quyến rũ Hoắc Thâm đấy, cô muốn hoàn thành thì làm, không thì thôi, đừng để mất mạng là được.]
Lâm Vi: [Ôi, được rồi, anh còn 'phật hệ' hơn cả tôi đấy.]
Hệ thống: [Tôi cứ tưởng cô sẽ nói nhất định phải cố gắng hoàn thành cốt truyện, dù sao cô cũng thích phần thưởng đạo cụ 'bàn tay vàng' lắm mà.]
Lâm Vi: [Thích thì làm được gì, cũng phải còn mạng mà dùng chứ.]
[Hoắc Thâm không giết đồ chơi của dì, nhưng sẽ chơi cho hỏng mất. Cậu sinh viên kia chẳng phải hỏng rồi sao? Tôi xinh đẹp thế này, không thể để bị chơi cho hỏng được.]
Hệ thống: [Tôi thấy cô đang hào hứng lắm đây.]
Lâm Vi: [Không, tôi không có, anh đừng có nói bậy.]
...
Cuộc giao lưu giữa Lâm Vi và hệ thống chỉ diễn ra trong chớp mắt, nhưng Hoắc Thâm đã nhạy bén nắm bắt được sự khựng lại trong khoảnh khắc đó - cô đang mất tập trung.
Sự lơ là không thể nhận ra ấy giống như một cây kim nhỏ đâm vào dây thần kinh đang ở trạng thái bạo phát của anh.
"Chậc, đồ chơi không nghe lời đúng là đáng chết."
Giọng anh rất nhẹ, thậm chí còn mang theo chút mệt mỏi đầy tao nhã, thế nhưng đôi đồng tử màu xám bạc kia lại như tẩm đầy thuốc độc.
Lâm Vi còn chưa kịp phản ứng, trước mắt đã lóe lên tia sáng lạnh lẽo.
Những ngón tay thon dài của Hoắc Thâm đã đặt lên khẩu súng bạc bên hông.
Cạch.
Tiếng chốt an toàn bật mở.
Ngay khoảnh khắc nòng súng lạnh lẽo dí vào giữa trán, máu trong người Lâm Vi như đông cứng lại.
"Cái, cái này cũng là đồ chơi sao..."
Giọng cô nhỏ như tiếng muỗi kêu, hàng mi run rẩy dữ dội vì sợ hãi, đổ bóng vụn vỡ trên khuôn mặt tái nhợt.
Hoắc Thâm hơi nghiêng đầu, mái tóc bạc rủ xuống trước trán.
Khóe môi nhếch lên, nụ cười đầy tàn độc, anh điềm tĩnh thưởng thức biểu cảm kinh hoàng của cô, ngón cái khẽ vuốt ve cò súng.
"Phải đó, có muốn cùng chơi một trò chơi không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)