“Sao vậy?”
Cố Minh Sâm thấy sắc mặt cô khác lạ, gương mặt xinh đẹp lúc đỏ lúc trắng, anh ấy lo lắng trên người cô vẫn còn vết thương chưa xử lý.
“Không, không có gì ạ!”
Nguyễn Kiều lắc đầu liên tục rồi nở một nụ cười gượng gạo, cô cố gắng kiểm soát bản thân để không chú ý đến những dòng bình luận hỗn loạn kia.
Để chữa thương cho cô nên người đàn ông đứng rất gần, khi cô tránh né ánh nhìn của dòng bình luận, thì không thể tránh khỏi việc bắt gặp gương mặt ôn nhu tuấn tú của anh ấy.
Đôi lông mày thanh tú, ánh mắt sâu thẳm, sống mũi cao và đôi môi mỏng, ngoài sự quan tâm chừng mực thì trên mặt anh không hề có chút cảm xúc thừa thãi nào.
Hương thơm lành lạnh của gỗ tuyết tùng bao bọc lấy cô, giống như dáng người cao ráo của anh ấy đang tạo thành một không gian nhỏ hẹp khiến người ta cảm thấy an tâm.
Nguyễn Kiều vỗ nhẹ vào cái đầu đang nóng bừng và choáng váng của mình, cô muốn đánh tan những thông tin rác rưởi từ dòng bình luận kia ra ngoài.
Lời nói của người khác không thể tin hoàn toàn, huống chi là những dòng bình luận kỳ lạ giống như tin đồn thất thiệt trên mạng này.
Bình luận còn nói cô sẽ dùng mọi thủ đoạn để quyến rũ các nam chính, cuối cùng còn lên giường với cả bốn người họ, chẳng lẽ cô thật sự sẽ làm như vậy sao?
Nguyễn Kiều biết rõ mình sẽ không bao giờ làm thế.
Vì vậy Giáo sư Cố chắc chắn cũng không phải là loại người như vậy.
Hồi cô mới vào đại học, Giáo sư Cố đã nhiều năm liền được bình chọn là giáo sư được sinh viên yêu thích nhất nhờ phẩm chất đạo đức cao thượng và phương pháp dạy học tận tâm.
Hơn nữa anh ấy cũng chẳng có động cơ gì để giữ riêng sợi dây buộc tóc của cô cả, nếu Giáo sư Cố thật sự tâm cơ thâm hiểm và ham muốn đen tối như lời bình luận nói...
Thì ngay đêm cô leo lên giường anh ấy, anh ấy đã nên đem cô...
Không được, không được rồi, càng nghĩ thì nội dung càng trở nên nhạy cảm quá mức.
Nguyễn Kiều vỗ vỗ đôi má đang nóng bừng, cô thành khẩn cúi đầu cảm ơn: “Làm phiền anh chữa thương cho em rồi, còn chuyện của Kiều Vi, cũng rất cảm ơn anh đã giúp đỡ.”
“Nếu không còn việc gì khác thì em xin phép xuống lầu dùng bữa trước ạ.”
Dưới góc nhìn của Cố Minh Sâm, cô gái nhỏ cầm khăn lau và chổi rồi không thèm quay đầu lại mà bỏ chạy, cô dường như hạ quyết tâm muốn rạch rõ giới hạn với anh ấy.
Rõ ràng lúc nãy cô còn quan tâm hỏi han xem anh ấy có làm sao không.
Là cô thật sự đã nghĩ thông suốt nên muốn cải tà quy chính sao?
Hay là cô lại đổi sang một chiêu trò khác để quyến rũ người ta?
Nguyễn Kiều không đi thang máy mà chọn đi cầu thang bộ xuống từng tầng, việc này giúp cô hạn chế tối đa khả năng đụng mặt nhóm nữ chính và các nam chính.
Nhưng cô vừa mới xuống được một tầng thì phía sau đã vang lên tiếng bước chân ung dung, hương thơm thanh khiết lạnh lẽo của gỗ tuyết tùng cũng bắt đầu lan tỏa trong không khí.
Là Cố Minh Sâm đã đi theo xuống.
Nguyễn Kiều tăng tốc độ để cố gắng kéo dãn khoảng cách, nhưng người phía sau cũng sải bước dài hơn, luôn giữ một khoảng cách không xa không gần trên các bậc thang.
Dưới góc nhìn của người thứ ba, dáng người cao lớn của người đàn ông gần như bao trùm lấy cô, giống như anh ấy đang thong thả đi cùng cô xuống lầu vậy.
Ở mấy bậc thang cuối cùng, Nguyễn Kiều gần như là chạy bước nhỏ xuống, các tầng dưới của biệt thự rất đông người nên cô không muốn bị thấy cảnh mình đi gần với Cố Minh Sâm.
Nguyễn Kiều cất khăn lau và chổi đi rồi rửa tay sơ qua, cô vội vàng lao vào bếp thì phát hiện bữa trưa đã được chia hết sạch rồi.
Cũng may là Quản gia Tần không cấm cô uống nước, cô rót một ly nước ấm rồi nhấp từng ngụm nhỏ.
Cách đây không lâu vừa mới có một trận mưa axit mang tính ăn mòn rất mạnh, hầu hết các nguồn nước bên ngoài đều đã bị ô nhiễm, nên nước uống đã qua lọc đều trở nên vô cùng quý giá.
“Giáo sư Cố, anh cũng biết nấu ăn sao?”
Bác Lưu cùng Quản gia Tần đã ra sau vườn để chăm sóc cây trồng, lúc này trong bếp chỉ còn lại mỗi Nguyễn Kiều và Cố Minh Sâm.
Người đàn ông lấy từ trong tủ lạnh ra một miếng ức gà, hai quả cà chua, hai quả trứng gà, một bắp ngô và một củ cà rốt.
“Ừm, mấy món đơn giản thì tôi có biết một chút.”
Tủ lạnh được khóa bằng dấu vân tay, ngoại trừ nhóm của Cố Minh Sâm thì chỉ có Bác Lưu và Quản gia Tần mới có thể mở được, tuy nhiên những người khác cũng sẽ không phá vỡ quy tắc.
Chỉ cần làm tốt công việc của mình thì thức ăn do Quản gia Tần phân phát sẽ đảm bảo cho mỗi người đều không bị đói... ngoại trừ những người không an phận như Nguyễn Kiều.
“Nếu em không chọn món thì tôi sẽ làm tùy ý nhé?”
Cố Minh Sâm xắn tay áo lên, động tác xử lý nguyên liệu của anh ấy vô cùng dứt khoát và gọn gàng, Nguyễn Kiều đứng đó hồi lâu mới khó khăn mở lời từ chối.
“Dạ thôi không cần đâu ạ, anh là chủ nhân còn em là người làm, làm sao có lý nào lại để anh nấu cơm cho em ăn được? Em vẫn nên đi giúp Bác Tần và mọi người nhặt rau thôi.”
Cô nói là đi làm việc nhưng đôi mắt lại cứ dán chặt vào miếng ức gà và quả cà chua, đôi chân như bị keo dán chặt vào sàn nhà nên không thể nhấc nổi bước chân.
Cố Minh Sâm thong thả thái từng miếng thịt gà, lúc này anh ấy mới ung dung nhìn cô: “Thay đổi cách gọi đi, tôi là chủ nhà còn em là khách.”
“Vả lại tôi cũng chưa ăn trưa, sẵn tiện làm luôn thôi.”
“Hơn nữa, em vì giúp tôi cắt tỉa cây cảnh nên mới lỡ mất giờ ăn, xét về góc độ nào đó thì tôi thực sự nên bù đắp cho em bữa ăn đã mất này.”
Anh ấy nói vài câu đầy lý lẽ khiến Nguyễn Kiều không thể thốt ra lời từ chối, hay nói chính xác hơn là ——
Việc từ chối người đàn ông này thì cô có thể làm được.
Nhưng việc từ chối thức ăn thì xin lỗi, cô thực sự không làm được.
Chỉ là ăn một bữa cơm thôi mà, chỉ cần cô không ngu ngốc đi quyến rũ Cố Minh Sâm, thì cô sẽ không phải đi vào con đường chết không toàn thây như trong cốt truyện gốc.
...
Trên tầng ba, ba người Kiều Vi đang tụ tập trong phòng của Tống Kim Hòa, họ vừa ăn trái cây do Bác Tần mang lên vừa trò chuyện rôm rả.
Vào giờ này những người khác đều phải làm việc, nhưng vì Kiều Vi là em gái của Ứng Thanh Dã nên Quản gia Tần đã phá lệ không sắp xếp việc cho cô ta, lại còn cung phụng đồ ăn thức uống ngon lành.
Lại vì Tống Kim Hòa và hai người kia là bạn thân của Kiều Vi nên Quản gia Tần cũng mắt nhắm mắt mở cho qua, đãi ngộ của họ thậm chí còn ngang bằng với một số người thức tỉnh dị năng cấp thấp.
“... Lạ thật đấy, Bác Lưu nói anh trai mình buổi sáng ăn tận hai phần, lại còn lấy cả sữa chua và sô cô la, trước đây anh ấy chưa bao giờ ăn những thứ đó cả!”
“Thời thế này còn kén chọn gì nữa, có đồ ăn là tốt rồi, biết đâu anh ấy muốn đổi khẩu vị thì sao?”
Kiều Vi nghĩ mãi không ra nhưng vẫn âm thầm ghi nhớ, sữa chua là vị dâu, còn sô cô la không phải loại đắng mà là sô cô la sữa thiên về vị ngọt.
Sau này cô ta sẽ tặng những thứ này cho anh trai.
“Đúng rồi, cái cô Nguyễn Kiều kia buổi trưa còn chẳng thấy mặt mũi đâu để ăn cơm, không biết có phải đã chết cóng trong phòng kho thật rồi không?”
Dư Dao trong lòng vẫn cảm thấy bất an.
Mặc dù hiện tại thế đạo không tốt, zombie ở khắp nơi nên việc chết một người chẳng có gì to tát, nhưng dù sao cô ấy cũng chỉ là sinh viên đại học nên chưa từng làm việc gì phạm pháp.
Kiều Vi thì không sợ hãi gì: “Ả ta chết đi thì càng tốt!”
Đã mang một gương mặt hồ ly tinh lại còn suốt ngày lượn lờ trong biệt thự, không va vào Giáo sư Cố thì cũng sờ đến Thẩm Vọng, điệu bộ uốn éo giả tạo thật khiến người ta phát tởm!
Tống Kim Hòa nghe bọn họ nói chuyện, vốn dĩ là người luôn có chủ kiến nhưng lúc này cô ta không hề lên tiếng, trong mắt thoáng qua một tia tính toán.
Cô ta không biết Thẩm Vọng để cửa chờ ai, dù sao hiện tại cô ta cũng không tin tưởng nổi ba cô bạn thân này nữa, nhưng trên mặt cô ta vẫn không hề lộ ra chút sơ hở nào.
Chờ cho Dư Dao và Nghê Uyển Di dỗ dành Kiều Vi xong, cô ta mới đề nghị: “Hay là trước bữa tối chúng ta qua đó xem sao? Tránh để cô ta chết rồi biến thành zombie thì sẽ khó xử lý.”
Kiều Vi nghĩ thấy cũng đúng, virus zombie quá nguy hiểm, cứ treo cái mạng của Nguyễn Kiều lại để ả ta sống không bằng chết mới là điều hả dạ nhất.
...
Thẩm Vọng buổi trưa cũng không ăn được bao nhiêu.
Cậu không thích những loại dược liệu được hầm trong canh gà.
Cậu cũng lười ra ngoài, không biết là do sau cơn sốt cao nên cơ thể mệt mỏi, hay là do cảm thấy phiền muộn vì bị kẻ trộm bánh kem nhỏ nào đó cho leo cây.
Cậu không có ý đó với Nguyễn Kiều.
Nhưng nghĩ đến việc mỗi lần cô đến phòng mình thì ngoài ăn ra chỉ có ăn, còn khi đi đến phòng những người đàn ông khác thì lại mặc váy nhỏ xinh đẹp để quyến rũ hết mức.
Sự hiếu thắng vô danh bỗng nhiên bùng cháy dữ dội.
Một nam sinh thể thao cao một mét tám mươi lăm như cậu nằm trên giường, mà trong mắt cô chẳng lẽ lại không bằng một miếng bánh kem sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



