Mạt thế giáng lâm đã được ba tháng.
Thời tiết ngày càng trở nên thất thường khó đoán.
Một bông tuyết màu xám tro lọt qua ô cửa sổ trên sát trần nhà, bay vào trong phòng chứa đồ tối tăm, chậm rãi đáp xuống lòng bàn tay Nguyễn Kiều rồi tan ra thành một giọt nước long lanh.
Cảm giác mát lạnh khiến cô khẽ rùng mình một cái, hai tay ôm chặt lấy đầu gối, hai lòng bàn tay thay phiên chà xát vào nhau để tìm chút hơi ấm.
Gió lạnh cuốn theo nhiều hạt tuyết, thậm chí là cả mưa đá ào ào hất vào trong. Nguyễn Kiều khẽ thở dài một tiếng, đến giờ vẫn cảm thấy những chuyện xảy ra đêm qua thật khó mà tin nổi.
Trong cuốn truyện nữ cường này, nữ chính là một người đầy tham vọng và quyết đoán, dùng chính nhan sắc cùng mưu kế của mình để xoay các nam chính như chong chóng. Cô khiến cả bốn người đàn ông sở hữu siêu năng lực mạnh mẽ, ngoại hình cực phẩm ấy đều tình nguyện đứng ra che chở, sẵn sàng vào sinh ra tử vì mình.
Còn đứa ngốc bạch ngọt như cô lại là "hàng đối chiếu" để làm nổi bật nữ chính.
Cô có thừa sự lương thiện nhưng năng lực lại bằng không, lúc nào cũng thích mượn hoa cúng Phật, lấy đồ của người khác để đi làm từ thiện giúp đỡ kẻ yếu.
Thậm chí vì mục đích đó, cô còn không tiếc công quyến rũ các nam chính, khiến bọn họ khinh bỉ, chán ghét cô như xúc đất đổ đi, né cô như né tà.
Mạt thế giáng lâm, kẻ đáng chết đầu tiên chính là thánh mẫu.
Với hàng loạt pha tự hủy đi vào lòng đất của mình, ngốc bạch ngọt Nguyễn Kiều đã thành công chọc giận nữ chính phản diện và hội chị em cây khế của cô ta, kết cục là bị bọn họ hợp lực tống cổ ra khỏi biệt thự trang viên của nam chính.
Cái kết của cô vô cùng thê thảm: chết không toàn thây.
Ngay cả khi chết đi biến thành zombie rồi, cô cũng không thoát khỏi số kiếp bị nữ chính một phát súng bắn nổ đầu.
Sau khi biết được tin dữ động trời này, Nguyễn Kiều vốn định cuốn gói chuồn lẹ ngay tại chỗ. Hào quang của nam nữ chính quá mạnh, cô chọc không nổi thì trốn không được chắc?
Thế nhưng khi nhìn qua hàng rào lưới điện bảo vệ, thấy cả bầy zombie đông nghịt đang lảng vảng bên ngoài, cộng thêm các loài độc trùng mãnh thú thỉnh thoảng lại di cư qua đây...
Nguyễn Kiều lập tức chùn bước.
Do dự một giây thôi cũng là không tôn trọng mạt thế rồi.
Cô không có dị năng, không có vũ khí, không có vật tư, trước khi mạt thế xảy ra cô chỉ là một đứa sinh viên thuộc hệ "gà yếu", sống sót được đến tận bây giờ hoàn toàn là nhờ vào tuyệt chiêu "rùa rụt cổ" lỳ lợm trốn một chỗ.
Thời điểm virus zombie bùng nổ trên diện rộng, trong phòng ký túc xá chỉ có mình Nguyễn Kiều. Mấy đứa bạn cùng phòng hôm đó rủ nhau đi xem phim rồi một đi không trở lại.
Cũng may ngày thường cô có thói quen tích trữ đồ ăn vặt, nhờ vào số nước và lương thực trong phòng mà cô gắng gượng cầm cự được một tháng.
Đến lúc suýt ngất vì đói, Nguyễn Kiều được một người đàn ông lạnh lùng ít nói cứu về, sau đó sắp xếp cho ở trong căn biệt thự lớn, vốn được coi là một căn cứ tạm thời này.
Người đàn ông nhặt cô về tên là Đoạn Quân Ngạn, sở hữu một đôi mắt cáo sâu thẳm hẹp dài, chỉ cần nhìn thẳng vào mắt anh ta một lát là đủ khiến người ta da đầu tê dại, cả người như có luồng điện chạy qua.
Lưu ý: Là có điện chạy qua theo đúng nghĩa đen vật lý. Người đàn ông này là một dị năng giả hệ lôi điện cực kỳ mạnh mẽ, tùy tiện vung tay một cái là có thể đánh chết hàng chục con zombie.
Cùng được cứu về với cô còn có nữ chính Tống Kim Hòa và ba cô bạn thân chí cốt của cô ta.
Ngay đêm hôm qua, phần thức ăn được phát cho Nguyễn Kiều đã bị Tống Kim Hòa giật mất, đem chia chác cho hội chị em của cô ta.
Nguyễn Kiều đói đến mức cào ruột cào gan, đành phải nhân lúc đêm hôm khuya khoắt, len lén lẻn vào phòng ngủ của Thẩm Vọng, muốn biến chiếc bánh kem dâu tây nhỏ mà cậu không thích ăn thành vật sở hữu của mình.
[Con mẹ nó, con nhỏ nữ phu bạch liên hoa này đúng là mặt dày vô sỉ! Hết trò rồi hay sao mà nửa đêm nửa hôm còn giở cái trò bò lên giường rẻ tiền này để quyến rũ nam chính hả?]
[Đừng có vấy bẩn anh Vọng nhà chúng tôi! Lần đầu tiên trong trắng của anh Vọng là phải để dành cho bảo bối Kim Hòa, con đĩ trà xanh rẻ tiền kia cút mau giùm cái!]
[Nghĩ đến cảnh anh Vọng tỉnh dậy biết mình bị con nhỏ nữ phụ chạm vào, một mặt vừa đỏ hoe mắt khóc thút thít như chú cún con, một mặt vừa tự lau người đến mức trầy da sứt thịt là tao lại buồn cười ha ha]
Bánh kem ở mạt thế là món hàng cực kỳ khan hiếm, bánh kem hoa quả tươi lại càng hiếm hơn.
Nguyễn Kiều không nỡ ăn ngấu nghiến, cô liếm từng ngụm nhỏ lớp kem tươi trên cốt bánh, vừa ngạc nhiên vừa nhìn vào những dòng bình luận kỳ quái hiện lên giữa khoảng không mà chìm vào suy nghĩ.
Quyến rũ Thẩm Vọng?
Cô á?
Tại sao cô phải quyến rũ Thẩm Vọng làm gì?
Thẩm Vọng có phải thịt Đường Tăng đâu, cô lại không mắc bệnh thèm ăn dị vật, thịt người các thứ... nghĩ thôi đã thấy buồn nôn kinh tởm rồi, làm sao mà ngon bằng chiếc bánh kem nhỏ này được?
Sợ làm Thẩm Vọng tỉnh giấc, lại tò mò không biết mấy cái dòng chữ này từ đâu ra, Nguyễn Kiều bưng đĩa bánh trốn ra sau lưng ghế sofa, vừa ăn vừa xem bình luận nhảy số liên tục để làm "mồi" nhắm cho đưa cơm.
[Chuyện gì thế này? Có tính đè ra làm không đây? Tao bỏ tiền ra là để xem nữ phụ XXOO Thẩm Vọng đấy nhá, trai xinh gái đẹp bổ mắt thế này, nhanh cái tay lẹ cái chân lên xem nào, đừng có lề mề nữa!]
[Mấy tầng trên ơi, nghiệp của bạn hơi bị nặng rồi đấy]
[Ơ kìa, nữ phụ đúng là đồ mê trai, cái đĩa với cái dĩa mà anh Vọng ăn dở cũng liếm sạch sành sanh đến mức bóng loáng, tính nụ hôn gián tiếp cho ai xem đấy hả?]
Nguyễn Kiều nhìn cái đĩa gốm trắng đang phản chiếu ánh sáng do được mình liếm sạch.
Thẩm Vọng là kẻ đứng đầu trong làng kén ăn, chỉ riêng trái cây thôi cậu đã có danh sách đen dài dằng dặc: dâu tây không ăn, chuối không ăn, sầu riêng không ăn, táo không ăn, xoài không ăn...
Cho nên cái phần bánh kem xoài được trang trí dâu tây này, cậu chắc chắn chưa hề đụng vào một miếng nào, sáng mai dọn xuống thì kiểu gì cũng bị người khác chia nhau ăn mất thôi.
Cốt bánh và kem tươi đã bị Nguyễn Kiều giải quyết sạch sẽ, phần tinh túy còn lại cuối cùng là một quả dâu tây đỏ mọng tươi tắn, tỏa ra hương thơm chua chua ngọt ngọt đầy hấp dẫn.
Nguyễn Kiều có chút không nỡ ăn, nhưng trái cây tươi để lâu sẽ hỏng, sau khi ngắm nghía một hồi, cô vẫn quyết định gặm sạch từng chút một.
Vị nước trái cây ngọt thanh hơi chua bùng nổ trong khoang miệng, Nguyễn Kiều không kìm được mà híp đôi mắt hạnh lại, thật hoài niệm khoảng thời gian tự do ăn dâu tây bờ cõi trước đây quá đi mất.
[A a a! Nữ phụ đáng yêu thế, nhỏ nhắn một mẩu như con chuột lang đang tích trữ lương thực ấy, nhìn mà muốn cắn cho một phát ghê]
[Ăn nhanh lên giùm cái bà chị ơi, ăn dâu tây thì có cái vẹo gì hay ho, nam thần 1m85 có cơ bụng sáu múi trên giường không thơm hơn à? Chị phải "ăn" anh Vọng kìa!]
[Tao thề tao sẽ liều mạng với cái lũ ship CP lung tung này! anh Vọng sau này mà biết mình không thể trao cho con gái cưng một tình yêu trong trắng sạch sẽ, chắc anh ấy sẽ đau lòng đến mức hắc hóa tự hủy mất thôi]
[Thì đã sao? Tao là tao chỉ thích xem cái gì kích thích thôi!]
[Sốt ruột chết đi được! Kiều Kiều ơi em mau làm chuyện người lớn với anh Vọng đi! Trong không gian của anh ấy có đầy dâu tây, nho, dưa hấu, việt quất kìa, "ngủ phục" được anh ấy là em muốn ăn cái gì có cái đó luôn!]
Nguyễn Kiều kinh hoàng trợn ngược đôi mắt hạnh.
"Khụ, khụ khụ khụ..."
Cái đám bình luận này không có ai đứng ra quản lý à?
Liêm sỉ rớt liểng xiểng bay tứ tung, làm cô sặc thật rồi này!
Nhưng mà... Thẩm Vọng thế mà lại có không gian á?
Chẳng trách cậu tuổi còn nhỏ, lại không có dị năng gì chiến đấu lợi hại, thế mà địa vị trong biệt thự lại cao đến thế, là sự tồn tại được chào đón nhất trong số bốn vị chủ nhân của căn biệt thự này.
Nguyễn Kiều chính là vì biết Thẩm Vọng không có dị năng nên mới dám cả gan chạy tới đây trộm đồ ăn anh ta không dùng, chứ đổi lại là ba vị tai thính mắt tinh có dị năng kia thì cô có cho tiền cũng không dám.
Hóa ra Thẩm Vọng chính là ông chủ bao nuôi ăn uống, thật là thất kính, thất kính.
Ăn xong một miếng bánh kem nhỏ, cái bụng của Nguyễn Kiều mới chỉ được lấp đầy một phần ba, cái miệng vẫn còn thèm thuồng lắm. Nếu như trong không gian của Thẩm Vọng cái gì cũng không thiếu...
Cô liền rón rén, cẩn thận từng li từng tí mò mẫm tới bên cạnh giường.
Nương theo ánh trăng chiếu qua cửa sổ, cô mới nhìn rõ thiếu niên đang ngủ say trên giường. Làn da của cậu mịn màng như em bé, mày kiếm mắt ngôi sao, hàng mi dày và cong vút.
Ngoại hình tuấn tú tràn ngập hơi thở thanh xuân, ánh nắng này dễ dàng khiến người ta liên tưởng đến một cái tên so sánh cực kỳ hợp rơ — sữa bò Wangzai, nhìn kiểu gì cũng thấy ngọt ngào chết đi được.
Không gian của cậu nằm ở chỗ nào được nhỉ?
Nguyễn Kiều nhìn qua nhìn lại, suýt chút nữa đã nhìn chằm chằm gương mặt ngủ say yên tĩnh của thiếu niên ra một đóa hoa luôn rồi, vậy mà vẫn chẳng phát hiện ra cái "không gian muốn gì có nấy" như lời bình luận nói ở đâu cả.
Chẳng nhẽ bị chăn che mất rồi? Ở trong tay cậu? Hay là ở trước ngực?
Tim Nguyễn Kiều đập thình thịch như đánh trống trận, cô nín thở, hai ngón tay túm lấy một góc chăn, đang định nhẹ nhàng vén lên xem thử ——
[Oiiiiii! Cuối cùng cũng chịu bắt đầu rồi! Mau đè chết anh ấy đi!]
[Nói đi cũng phải nói lại, nữ phụ ngoài cái tính vừa ngu vừa bướng ra thì nhan sắc với dáng người đúng là mlem mlem thực sự, Thẩm Vọng ơi là Thẩm Vọng, tầm này mà anh vẫn còn ngủ ngon giấc được cho tôi cũng lạy anh luôn đấy!]
[Tao tuyên bố phân đoạn thơm ngon nhất cả bộ truyện chính là chỗ này, điệu đà làm bộ làm tịch bò giường xong bị đè ngược lại, xem còn cuốn hơn cả cảnh nữ chính bảo bối thuần hóa mấy con chó liếm kia nhiều]
Nguyễn Kiều - người chỉ muốn trộm chút đồ ăn chứ không hề có ý định trộm người: "..."
[Khoan đã khoan đã, tụi bây nhìn kìa, tay của Thẩm Vọng cử động rồi! Không lẽ anh ta đang giả vờ ngủ đấy chứ?]
[Vãi chưởng, thật kìa! Nữ phụ còn chưa kịp làm cái gì luôn, anh ta cắn môi nhíu mày cái kiểu gì thế kia? Tao nhớ Thẩm Vọng đâu có bệnh sạch sẽ đâu ta?]
[Lầu trên biết cái thá gì, anh Vọng của tụi tao chung thủy một lòng với con gái cưng, giữ thân như ngọc, anh ấy chán ghét con nhỏ nữ phụ bò giường là chuyện bình thường như cân đường hộp sữa nhá]
[...Nhưng mà trời có mưa đâu ta, Thẩm Vọng tự dưng "giương ô" dựng lều làm cái gì thế kia? Tụi bây tin anh ta chán ghét nữ phụ, hay là tin tao chính là Tần Thủy Hoàng?]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



