Đây là hành động quen thuộc khi cô ngưng tụ sức mạnh.
Đáng tiếc, bản thân cô hiện tại vẫn chưa phải là người thức tỉnh...
Ngay khi cô đang thầm thở dài, giữa những ngón tay thon dài ấy, thế mà lại ngưng tụ ra một quả cầu năng lượng màu trắng sữa mỏng manh như bông.
Quả cầu năng lượng to bằng đồng xu, dưới ánh nhìn kinh ngạc của cô, rơi xuống mặt nước trong vắt trong bồn tắm.
Nguồn năng lượng chữa trị quen thuộc nhàn nhạt theo gợn sóng nước thấm vào làn da cô.
Sở Dao sững sờ, dường như nghĩ ra điều gì đó, cô hơi cúi đầu nhìn xuống đôi chân dài ẩn dưới mặt nước.
Đôi chân thẳng tắp, trắng trẻo mịn màng.
Kiếp trước, sau khi tỉnh dậy, đập vào mắt cô đầu tiên chính là những vết bầm tím trên đùi.
Giờ nghĩ lại, lúc mới thức dậy do toàn thân đau nhức cộng thêm tư duy quán tính sau mạt thế nên cô đã bỏ qua chi tiết này, không hề chú ý rằng làn da mình đã được năng lực tự chữa lành phục hồi hoàn toàn.
Vậy nên… Siêu năng lực của cô cũng theo đó mà trọng sinh rồi sao?
Hoặc là.
Do đêm qua người đàn ông kia "điên cuồng" một trận, không những giúp cô khôi phục siêu năng lực vốn có, mà còn tích lũy được một lượng năng lượng?
Dù là lý do gì, việc có thể trở thành người thức tỉnh sớm hơn dự kiến đối với cô đều là một tin vui cực lớn.
...
Đợi khi cơn đau nhức trên cơ thể được năng lượng chữa trị làm dịu đi hoàn toàn, trên da Sở Dao xuất hiện những tạp chất màu nâu nhạt.
Sau khi tắm rửa sạch sẽ, làn da trở nên trắng mịn hơn trước, hoàn toàn không tìm thấy bất kỳ dấu vết nào do gã đàn ông đêm qua để lại.
Khoác chiếc áo choàng tắm rộng rãi lên người, Sở Dao lau mái tóc ướt bước ra khỏi phòng tắm.
Nhìn lướt qua phòng ngủ hỗn độn sau một đêm "kịch chiến".
Cô không dừng lại, mở cửa bước vào phòng khách của căn hộ.
Sở Dao vừa lau tóc vừa bước ra, thoáng thấy hai người đang ngồi trên sofa phòng khách, sắc mặt cô thoáng chút kinh ngạc.
Khi ánh mắt chạm vào người đàn ông tóc vàng đang ngồi trên ghế sofa đơn đối diện mình, vẻ ngạc nhiên trên mặt cô lập tức hóa thành trạng thái đờ đẫn.
Người đàn ông tóc vàng đang cúi đầu xem điện thoại, nghe thấy tiếng động liền ngẩng đầu lên.
Đối diện với gương mặt nhỏ nhắn trắng trẻo như đang phát sáng của người phụ nữ, ánh mắt Kỳ Cảnh thoáng chút mơ hồ, anh vô thức quay sang nhìn người bên trái.
Sở Dục đang ngồi trên sofa đôi bên trái, đeo một cặp kính gọng mảnh đầy vẻ trí thức.
Gần như ngay khoảnh khắc nhìn thấy Sở Dao, anh cũng nghiêng đầu nhìn sang vị trí bên cạnh mình.
Hai người đàn ông ngầm hiểu ý nhìn nhau, trong ánh mắt là nỗi nghi hoặc giống hệt nhau, dường như đều đang tự hỏi:
[Đây có phải là cô nàng say xỉn tối hôm qua không?]
Kỳ Cảnh với mái tóc xoăn màu vàng nhạt cúi đầu, gõ vài chữ trên điện thoại.
Kỳ Cảnh: [Trông thơm tho quá.]
Sở Dục hơi nâng mắt, liếc nhìn cô gái đang đứng trước cửa phòng ngủ với vẻ mặt ngây ngốc, thầm nghĩ trong lòng: Quả thực là xinh đẹp hơn rồi.
Suy nghĩ hai giây, anh trả lời.
Sở Dục: [Chắc do hôm qua cô ấy uống nhiều quá nên nhòe hết cả lớp trang điểm rồi?]
Kỳ Cảnh: [Nghe cũng có lý.]
Kỳ Cảnh: [Sao ngay cả lúc cô ấy ngẩn người cũng thấy mềm mại thế nhỉ.]
Kỳ Cảnh: [Đáng yêu quá! Muốn chén!]
Sở Dục: [Câm mồm lại đi.]
Trong lúc hai người đang mải mê nhắn tin qua lại, Sở Dao đang đứng chôn chân trước cửa phòng cuối cùng cũng hoàn hồn.
Lúc mới mở cửa, cô hoàn toàn không ngờ trong phòng lại còn có người khác, chợt nhìn thấy hai người đàn ông ngồi trên sofa, cô đã hơi giật mình.
Đến khi nhìn rõ người đàn ông đang ngồi đối diện mình, chút ngạc nhiên vừa rồi hoàn toàn biến thành sự ngơ ngác tột độ.
Người đàn ông với mái tóc xoăn vàng, mang trong mình một nửa dòng máu của tộc người hiếu chiến này, chính là người "kim chủ" đầu tiên mà cô vừa mới nghĩ tới.
Vị doanh trưởng tương lai của doanh trại B, Căn cứ số 3 Thịnh Hải.
Kỳ Cảnh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)