Cũng chỉ có Tư Thừa mới có thể kiềm chế được bản tính hoang dã đến mức không thể hoang dã hơn của anh ta.
Nhưng anh cũng không áp bức quá mức.
Để lại cho Kỳ Cảnh thời gian từ thứ Hai đến thứ Tư, rồi chừa ra hai ngày thứ Năm và thứ Sáu cũng đủ cho cô gái nhỏ nghỉ ngơi.
Sở Dao hoàn toàn không biết rằng thời gian của mình trong tuần tới đã bị hai người đàn ông chia chác sạch sẽ, lúc này cô đang ôm điện thoại, đếm con số 15 triệu tệ trong thẻ ngân hàng.
Không ngủ được!
Hoàn toàn không ngủ được!
Đã không ngủ được thì mở ứng dụng mua sắm lên, xây dựng thêm "viên gạch" cho chiếc giỏ hàng trống trơn thôi!
...
Ngày hôm sau.
Sau khi đến Ninh Thành, Sở Dao không lập tức đón xe về thôn Tần Bắc mà đặt một phòng đơn bình thường tại khách sạn ở ngoại ô, sau đó thuê một nhà kho nhỏ ở gần đó.
Những ngày sau đó, cô liên tiếp đặt mua các loại vật tư tại các siêu thị bán buôn lớn ở địa phương như gạo, ngũ cốc, dầu ăn, nhu yếu phẩm, thịt đông lạnh, cùng đủ loại đồ gia dụng, thiết bị điện và máy phát điện mini.
Bận rộn thêm một ngày, khi Sở Dao trở về khách sạn đã gần 10 giờ tối.
Tắm rửa xong, Sở Dao bước ra khỏi phòng tắm, lấy trong vali ra một chiếc váy ngủ dài tay màu trắng mặc vào, điện thoại bàn trong phòng bỗng "reng reng" vang lên.
Nhấc máy, giọng nữ ngọt ngào vang lên từ đầu dây bên kia:
"Phòng 3023, chào cô Sở, cô có một phần ăn đêm khách sạn tặng kèm, có cần gửi lên cho cô không ạ?"
Sở Dao vốn không thấy đói, nhưng vừa được nhân viên lễ tân nhắc nhở, cô lại thấy đói bụng, liền trả lời:
“Gửi lên cho tôi đi."
"Vâng ạ, cô vui lòng đợi một chút."
Điện thoại vừa cúp chưa đầy một phút thì chuông cửa đã vang lên.
Cái này... Cũng nhanh quá đi mất!
Sở Dao vội vàng lục trong vali ra một chiếc khăn choàng, vừa khoác lên người vừa tìm quần ngủ, tiếng chuông cửa nghe có vẻ lại càng dồn dập hơn.
Không kịp tìm quần nữa, Sở Dao vội vàng vuốt lại mái tóc dài đang còn ướt rồi chạy ra mở cửa.
Cô vừa mở hé cửa, một bàn tay lớn đã trực tiếp nắm lấy cạnh cửa, chẳng tốn bao nhiêu sức lực đã đẩy cửa ra một nửa rồi lách người vào trong.
Nghe tiếng cửa "rầm" một cái đóng lại, Sở Dao theo bản năng lùi lại nửa bước, ánh mắt đầu tiên đập vào chính là mái tóc vàng chói mắt của người đàn ông.
Kỳ Cảnh nhìn cô gái trước mắt đang rõ ràng là bị dọa sợ, lại còn mặc một chiếc váy ngủ trắng muốt, ánh mắt anh trầm xuống, trêu đùa:
"Mặc đẹp thế này, là đang chờ anh à?"
Sở Dao bị ánh mắt mang tính chiếm hữu cực cao của anh nhìn đến mức hoảng loạn lùi lại hai bước, ngay sau đó như chú mèo bị giẫm trúng đuôi, hung dữ quát:
"Anh đến đây làm gì!"
Kỳ Cảnh nhìn vẻ giận dỗi đầy ngây thơ của cô, lại nghĩ đến dáng vẻ đỏ mặt để mặc anh hôn lúc trước, dục vọng xấu xa trong lòng lập tức bùng phát.
Anh gần như dùng tốc độ nhanh nhất để kéo người vào lòng, một tay ôm cô bước hai bước về phía cửa chính.
Đặt người xuống đất, Kỳ Cảnh vươn cánh tay dài chống lên cửa, khóa chặt cô trong vòng tay, giọng điệu xấu xa:
Đôi môi nghiền nát bờ môi mỏng đang mím chặt của cô, khẽ cắn một cái.
Sở Dao đau đớn khẽ kêu lên, âm thanh ấy lọt vào tai Kỳ Cảnh lại như lời mời gọi quyến rũ nhất.
Anh dán sát lại gần hơn, đôi môi ấm nóng kề vào bên tai cô, thì thầm:
"Vội vàng mở cửa cho anh thế, nhớ anh lắm à?"
Bị người đàn ông hỏi như vậy, má Sở Dao đỏ bừng.
Cô đâu biết người gõ cửa là cái tên biến thái háo sắc này, nếu biết người sau cánh cửa là anh thì đến cửa cô cũng chẳng mở cho đâu.
Như thể không nhìn thấy vẻ tức giận của Sở Dao, Kỳ Cảnh tiếp tục không biết xấu hổ, vừa sáp lại bên cổ cô, để lại những nụ hôn vụn vặt.
Anh vừa nói: "Biết là em nhớ anh, tối nay cố tình đến đây để ngủ cùng em."
Sở Dao bị anh hôn đến đỏ cả mặt, miệng thì cãi: "Đồ điên! Ai muốn ngủ cùng anh chứ."
Bề ngoài thì bài xích, nhưng trong lòng Sở Dao vẫn thấy xao xuyến.
Không còn cách nào khác, Kỳ Cảnh tuy biến thái, nhưng anh lại sở hữu khuôn mặt nam người mẫu Đông Slavic, tóc vàng mắt xám, cao một mét chín lăm, cơ ngực săn chắc, cơ bụng sáu múi cực kỳ thu hút.
Thử hỏi ai nhìn mà không muốn ngủ với anh một đêm chứ?
Kỳ Cảnh nhân lúc cô hở miệng lại hôn thêm vài cái rồi mới nói:
"Không ngủ cũng được, anh sẽ cố gắng một chút, còn em cũng cố gắng đừng ngất xỉu quá nhiều lần, rồi chúng ta cùng ngồi ngắm bình minh."
Sở Dao: "..." Đây là lời mà con người có thể nói ra sao?
Sở Dao tức đến mức không chịu nổi, đang định ám sát tên thiếu tá họ Kỳ nào đó thì tiếng chuông cửa đột ngột vang lên.
Kèm theo đó là giọng của người đàn ông ngoài cửa: "Cô Sở, đồ ăn đêm của cô..."
Cùng lúc đó, đôi môi mỏng của người đàn ông hôn lên vành tai nhỏ nhắn mềm mại của cô.
Giọng nói trầm thấp đầy uy lực chui vào vành tai cô: "Ngoan, anh muốn hôn em đây."
Dừng lại một chút, anh nói tiếp:
"Khẽ thôi, đừng để người bên ngoài nghe thấy tiếng em kêu meo meo."
Sở Dao: "..."
Tôi xin hỏi, ám sát thiếu tá thì phải ngồi tù bao nhiêu năm vậy?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
