Hai người khoảng cách không tính là quá xa, nhưng vẫn giữ được một khoảng cách xã giao vừa vặn.
"Thẩm Cẩn Nhiên." Phó Mặc Tầm bỗng nhiên cất lời.
Anh nói được nửa câu thì khựng lại, như đang đắn đo lựa chọn từ ngữ.
Lúc này Thẩm Cẩn Nhiên mới nghiêng đầu, đối mắt với anh, im lặng không nói gì.
Phó Mặc Tầm bỗng tiến lên một bước, cúi đầu nhìn cô, hơi thở ấm áp hòa quyện cùng mùi hương gỗ tuyết tùng trên người anh phả thẳng lên mặt cô.
Đôi mắt anh thâm thúy, ánh nhìn sáng rực đến đáng sợ, tựa như muốn nhìn thấu tâm can cô.
"Không có gì..."
Anh nói: "Thẩm Cẩn Nhiên, nhất định tôi sẽ tìm ra đáp án."
Gió đêm thổi qua, vén lên mấy lọn tóc xoăn của cô, dán sát vào gò má.
Thẩm Cẩn Nhiên nhìn sự nghiêm túc trong đáy mắt anh, đoạn khẽ bật cười.
"Phó Mặc Tầm."
Cô nhẹ nhàng cất lời.
"Anh thật sự rất cố chấp đấy."
Vừa nói, cô vừa đưa tay ra, thong thả chỉnh lại chiếc cà vạt vốn không hề lệch lãm của anh.
Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay cô vừa chạm vào chiếc cà vạt, nhịp thở của Phó Mặc Tầm bỗng khựng lại.
Thẩm Cẩn Nhiên nheo nhẹ đôi mắt, thu tay về: "Được rồi, anh cứ đi tìm đi, tìm được đáp án rồi nhớ thông báo cho tôi đầu tiên đấy."
Nói xong, cô lại xòe tay vuốt phẳng lại nút thắt cà vạt của anh một lần nữa.
Phó Mặc Tầm chỉ đành ngẩng cao đầu, yết hầu chuyển động liên hồi một cách bất tự nhiên.
Ngay sau đó, anh cúi đầu nhìn chiếc cà vạt của mình, rồi lại ngẩng mắt thâm tình ngắm nhìn người phụ nữ đủ sức làm mê hoặc chúng sinh trước mặt, tận sâu trong đáy mắt dâng lên một thứ cảm xúc rối rắm đến chính anh cũng không tài nào lý giải nổi.
Thẩm Cẩn Nhiên không giải thích thêm gì nữa.
Cả hai rơi vào trầm mặc.
Đợi không lâu lắm, một chiếc Rolls-Royce từ từ dừng lại ở đầu hẻm, ánh đèn xe lóe lên, xe của Phó Mặc Tầm đã đến.
Tấm vách ngăn trong xe tuy đang nâng lên, thế nhưng suốt dọc đường đi cả hai đều giữ im lặng.
Thẩm Cẩn Nhiên vẫn luôn dùng điện thoại để xử lý công việc chung, còn Phó Mặc Tầm cũng dùng máy tính bảng để giải quyết những việc của mình.
Đến trước cổng biệt thự của Thẩm Cẩn Nhiên, Phó Mặc Tầm ngồi ở phía ngoài nên xuống xe trước, sau đó rất lịch thiệp vươn tay ra, muốn đỡ cô một tay.
Thẩm Cẩn Nhiên nhìn bàn tay thon dài rõ từng đốt khớp đang vươn ra ấy, cô mỉm cười nhẹ rồi đặt tay mình lên, tay anh khô ráo và ấm áp, lúc nắm lấy mang theo một sức mạnh vừa vặn.
Cô bước ra khỏi khoang xe, đứng trước mặt anh, hơi cúi đầu:
"Tối nay, cảm ơn bữa tối của tổng giám đốc Phó nhé. Rõ ràng nói là tôi mời, thế mà lại để anh phải tốn kém rồi."
"Không sao đâu, lần sau cô mời lại là được."
Âm sắc của Phó Mặc Tầm vẫn lạnh lùng như mọi khi.
"Lần sau á?"
"Ừm."
Phó Mặc Tầm đáp một tiếng, không giải thích nhiều, ánh đèn đường hắt lên đỉnh đầu anh, che khuất khuôn mặt nên không nhìn rõ biểu cảm.
"Vậy... ngủ ngon nhé."
Thẩm Cẩn Nhiên vẫy vẫy tay, quay người định bước vào trong cổng.
"Ngủ ngon."
Phó Mặc Tầm nhìn bóng lưng cô, mãi cho đến khi cô bước hẳn vào trong biệt thự, anh mới thấp giọng lẩm bẩm một câu.
"Thẩm Cẩn Nhiên, chúng ta còn nhiều thời gian dài mà."
Nói xong, anh mới cúi người chui vào trong xe, chiếc xe từ từ chuyển bánh, biến mất vào trong màn đêm.
Ở một diễn biến khác, tại căn cứ chiến đội.
Việc đầu tiên Mạnh Tinh Dã làm sau khi thức dậy chính là mở điện thoại lên tra cứu "cách buộc tóc như thế nào".
Đồng đội đã quay lại cảnh tượng này:
Cậu đứng trước gương luyện tập buộc tóc, tự lấy tóc mình ra luyện, lấy đầu của đồng đội ra luyện, lấy cả cuộn len ra luyện, miệng còn lầm bầm lẩm bẫm: "Đầu tiên chải mượt, sau đó chia làm đôi, rồi quấn vòng tròn... Không đúng, làm lại từ đầu."
Cậu đồng đội tiện tay gửi video vào nhóm chat của chiến đội, lập tức khiến nhóm nổ tung.
[Anh Dã điên thật rồi à?]
[Cứu tôi với, anh ta đây là đang trải nghiệm trước cảm giác làm bố trẻ con đấy phải không?]
[Ha ha ha ha ha ha, trực tiếp cười sặc máu tôi luôn cho rồi.]
Mạnh Tinh Dã liếc mắt nhìn điện thoại một cái, lườm nguýt một cái rõ to, rồi lại tiếp tục dồn toàn bộ tâm trí vào "sự nghiệp buộc tóc đại sự" của mình, ngay cả bữa sáng do đồng đội đút cho cậu ta cũng chẳng thèm nhận.
Đúng mười giờ sáng, Thẩm Hi Hi đúng giờ xuất hiện ở cửa căn cứ.
Cô bé sải đôi chân ngắn cũn cỡn, đi thẳng đến trước mặt Mạnh Tinh Dã, ngẩng cái mặt nhỏ lên nhìn cậu, đôi mắt nai tròn xoe:
"Mạnh Tinh Dã, tiểu tổ tông của anh đến rồi đây."
Mạnh Tinh Dã vội vàng đặt cuộn len trong tay xuống, ngồi xổm xuống, ngang tầm mắt với cô bé, mang theo chút đắc ý nho nhỏ:
"Đúng đúng đúng, tiểu tổ tông ơi, anh luyện tập hòm hòm rồi đấy."
Thẩm Hi Hi chớp chớp mắt: "Cái gì mà hòm hòm rồi?"
"Mấy cái chỏm tóc nhỏ trên đầu em chứ gì nữa."
Mạnh Tinh Dã nhướng mày, chỉ tay về phía mấy đứa đồng đội bên cạnh.
"Không tin em cứ hỏi bọn họ mà xem."
Mấy cậu đồng đội đứng bên cạnh vội vàng gật đầu điên cuồng, miệng còn hùa theo:
"Đúng đúng đúng, đội trưởng Dã nhà chúng ta chính là dồn hết tâm can sức lực vào đấy đấy!"
Mạnh Tinh Dã cậu mà có thể giành chức vô địch thế giới chính là nhờ cái tinh thần kiên trì bền bỉ này đây, đối với cậu ta không có việc gì là không làm được trên đời này, nếu không làm được thì cứ luyện cho đến khi được thì thôi.
Thẩm Hi Hi trầm mặc mất hai giây, nghiêng đầu, bĩu cái môi nhỏ suy nghĩ đắn đo một lát, rồi gật đầu:
"Thế thì... thử xem sao?"
Mạnh Tinh Dã hít sâu một hơi, cẩn thận từng li từng tí bế bổng cô bé lên, đặt lên chiếc bàn bên cạnh.
Cậu cầm chiếc lược lên, bắt đầu chải tóc cho cô bé.
Động tác vô cùng dịu dàng, từng chút một chải mượt mái tóc.
Thẩm Hi Hi ngoan ngoãn ngồi im không nhúc nhích, chỉ mở to đôi mắt tròn xoe, nhìn chằm chằm vào "đỉnh lưu thể thao điện tử" đang nhăn nhó trong gương.
Mạnh Tinh Dã lóng ngóng chia tóc, túm gọn tóc sang hai bên, sau đó cầm lấy sợi dây chun, quấn từng vòng từng vòng một, các ngón tay có chút cứng đờ.
Hì hục mất trọn ba phút, cậu mới buông tay ra.
Mấy cái chỏm tóc được buộc trông không hẳn là hoàn hảo, nhưng cũng chẳng hề bị lệch hay bị lỏng, ngay ngắn chỉnh tề vô cùng.
Thẩm Hi Hi đưa tay sờ sờ cái chỏm tóc nhỏ trên đầu mình, rồi đi đến trước gương, ngó nghiêng ngó dọc trái phải.
Mạnh Tinh Dã khẩn trương đến mức lòng bàn tay đẫm mồ hôi.
Cô bé ngắm nghía mất một lúc lâu, lúc này mới thong thả thốt ra một câu: "Cũng tạm."
Mạnh Tinh Dã tức thì thở phào nhẹ nhõm một hơi, suýt nữa thì ngã quỵ xuống đất, giơ tay vỗ vỗ ngực:
"Á ma ma, tưởng đâu lại lật xe rồi chứ."
Thẩm Hi Hi quay người bước lại, đứng ngay trước mặt cậu, bàn tay bụ bẫm vỗ vỗ vào ống quần cậu, trong giọng điệu mang theo chút vẻ tán thưởng:
"Mạnh Tinh Dã, anh học nhanh phết nhở."
Mạnh Tinh Dã lập tức lại phổng mũi lên, khóe môi cong lên nụ cười đầy vẻ bất trị, đắc ý vênh váo nói:
"Đương nhiên rồi! Tôi là ai cơ chứ? Tôi chính là "vô địch thế giới" Mạnh Tinh Dã đây."
Mấy cậu đồng đội bên cạnh nhịn cười đến mức bờ vai rung lên bần bật, nhưng lại không dám cười thành tiếng, chỉ đành lén lút nhắn tin trong nhóm chát để trêu chọc:
[Lên mây rồi, phổng mũi lên mây rồi kìa.]
Tiểu lão bản: [Tiểu Mạnh Tinh Dã đáng ghét, nắm thớt trong lòng bàn tay. (icon biểu cảm)]
Chẳng mấy chốc, Thẩm Hi Hi đã đi tìm quản lý chiến đội, dõng dạc nói rằng muốn lên phòng họp ở tầng hai để bàn bạc về kế hoạch phát triển tiếp theo của chiến đội.
Nửa tiếng trôi qua, trong phòng huấn luyện tiếng bàn phím gõ lách cách vang lên không ngừng, Mạnh Tinh Dã ngậm chiếc kẹo mút trong miệng, đang cắm mặt cật lực đánh rank, khóe môi vẫn vểnh lên, nhìn là biết tâm trạng đang vui như nở hoa.
Không biết vì sao, chỉ bị tiểu lão bản khen cho một câu mà cái sự đắc ý ấy mãi chẳng sao đè xuống được.
Đột nhiên, cậu nghe thấy tiếng bước chân "lạch bạch lạch bạch" từ hướng cầu thang truyền đến, vừa nhẹ vừa dồn dập, chẳng cần nghĩ cũng biết là ai tới.
Ngoài miệng thì làm ra vẻ dửng dưng không thèm để ý, nhưng cơ thể lại cực kỳ thành thật, theo bản năng quay đầu liếc mắt nhìn ra cửa, vừa khéo chạm phải đôi mắt nai tròn xoe của Thẩm Hi Hi.
Mạnh Tinh Dã húng hắng ho nhẹ hai tiếng, chiếc kẹo mút trong miệng bị cắn "rắc rắc rắc" nát vụn, vội vàng quay phắt đầu lại, ra điều tập trung chuyên tâm chơi game.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)