Thẩm Dạng Thanh nhìn thẳng anh: “Tôi cần một lý do cho đàng hoàng, chứ không phải để người khác biết tôi là tình nhân.”
Sự dịu dàng trong mắt Phó Tầm Hạc biến mất hoàn toàn: “Ai coi em là tình nhân?”
Thẩm Dạng Thanh vừa đứng lên thì đã bị một lực mạnh kéo vào lòng.
“Anh hỏi em đấy.” Phó Tầm Hạc cau mày, bàn tay ôm chặt eo cô không ngừng siết lại, cảm giác áp bức như mây đen trút xuống: “Ai coi em là tình nhân hả?”
Thần sắc Thẩm Dạng Thanh không đổi, trong lòng còn có chút bất ngờ.
Không ngờ Phó Tầm Hạc mềm mỏng như vậy cũng có lúc lộ ra vẻ hung hãn đến thế.
Hàm dưới của Phó Hàn Kiêu gần như căng thành một đường thẳng, trong mắt cuộn trào tủi thân: “Anh đã nói yêu em hàng trăm hàng ngàn lần, tại sao em vẫn không tin!”
Sắc mặt Thẩm Dạng Thanh trầm xuống, ngược lại bóp cằm anh: “Tôi cũng đã nói hàng trăm hàng ngàn lần là không yêu anh, anh có tin không!”
Đồng tử Phó Tầm Hạc co rút mạnh, sắc mặt dần trở nên tái nhợt, không cam lòng phản bác: “Thẩm Dạng Thanh, tại sao em không chịu thừa nhận chúng ta yêu nhau? Tối qua em ngủ rất ngon chính là bằng chứng, em sớm đã không thể rời xa anh rồi!”
Thẩm Dạng Thanh hất tay anh ra: “Tôi ngủ ngon là vì thuốc an thần có tác dụng, không phải vì anh!”
Phó Tầm Hạc bất mãn, vừa mở miệng định nói thì không hiểu sao thần sắc lại trở nên dịu dàng: “Thôi được rồi, sáng sớm đừng giận anh nữa. Chúng ta khó khăn lắm mới kết thúc yêu xa mà.”
Anh đặt tay cô lên má mình, khẽ cọ, nụ cười ngọt ngào từng chút từng chút thấm ra từ đáy mắt: “Anh mới là tình nhân không thể lộ mặt của em. Cảm ơn em đã cho anh danh phận trước mặt người ngoài.”
Thẩm Dạng Thanh rùng mình một cái, không nhịn được nghĩ: Phó Tầm Hạc… thật sự đang trả thù cô sao?
Phó Tầm Hạc ôm cô vào nhà vệ sinh, từ phía sau vòng tay ôm chặt, thân mật hôn lên mái tóc cô.
Anh giống như một con mèo cọ mùi lên người cô.
Mái tóc trắng như mây của anh đối lập rõ rệt với mái tóc dài đen nhánh thẳng mượt của cô. Anh nhìn hai người trong gương, nheo mắt khẽ mổ, nụ hôn rơi từ trán xuống mắt, rồi đến gò má.
Thẩm Dạng Thanh cảm thấy mình như đang bị chó liếm.
Cô vội vàng đánh răng, chuẩn bị rửa mặt, lại bị anh chặn môi lại.
Giữa môi và hàm răng quấn quýt, Phó Tầm Hạc mê muội hôn cô.
Những âm thanh mập mờ tràn ra từ môi răng anh, anh hôn đến quên mình, thậm chí còn bế cô lên, đặt lên máy giặt rồi đẩy cô về phía tường.
Thẩm Dạng Thanh quay đầu né tránh, anh liền đuổi theo. Lặp đi lặp lại vài lần, cuối cùng cô cũng không giãy giụa nữa, mở miệng nói ngay trong lúc môi răng còn vương vấn: “Gửi lịch trình hôm nay của tôi cho tôi.”
…
Phó Tầm Hạc dần tỉnh táo lại, tách khỏi cô, mặt đỏ bừng, lặng lẽ nhìn cô.
Thẩm Dạng Thanh chống nạng đi tới trước tủ quần áo: “Công ty gì?”
“Trích Tinh.”
Cô kinh ngạc: “Trích Tinh? Là công ty xe bay bỗng nhiên trỗi dậy từ bờ vực phá sản bảy năm trước đó sao?”
Phó Tầm Hạc gật đầu.
Cô tính toán thời gian, cười đầy hoang đường: “Lúc đó các anh đã phát triển ở Lam Tinh rồi à? Nhưng lại không nói với tôi?”
Phó Tầm Hạc im lặng, rồi vẫn gật đầu.
Thẩm Dạng Thanh lật mắt: “Thấy chưa, không chỉ mình tôi giấu bí mật với các anh, các anh cũng giấu bí mật với tôi. Lén lút làm giàu ở Lam Tinh không dẫn tôi theo, miệng thì luôn nói yêu tôi, thật là giả tạo hết mức.”
Phó Tầm Hạc nói: “Không, Trích Tinh là món quà sinh nhật hai mươi ba tuổi mà chúng tôi muốn tặng em. Chúng tôi đã sớm muốn đưa em đi định cư ở đây rồi.”
Bàn tay Thẩm Dạng Thanh đang lấy quần áo khựng lại giữa không trung.
Phó Tầm Hạc gạt tay cô sang, giúp cô chọn đồ, giọng nói thản nhiên: “Hồ sơ chuyển nhượng cổ phần của Trích Tinh chính là quà sinh nhật hai mươi ba tuổi chúng tôi chuẩn bị cho em.”
“Nhưng hôm đó, chúng tôi nhận được cảnh cáo của Phó Hàn Kiêu.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)