“Anh ru em ngủ.” Phó Tầm Hạc nói: “Giống như trước kia.”
Trong bóng tối, cô rõ ràng cảm nhận được gối của Phó Tầm Hạc không phẳng.
Xem ra khẩu súng đã bị anh giấu dưới gối.
Cô không để ý đến anh, xoay người quay lưng lại, cách xa Phó Tầm Hạc, nhắm mắt giả vờ ngủ.
Phó Tầm Hạc còn muốn ôm cô, nhưng không biết vì sao lại ngượng ngùng thu tay về, cũng quay lưng lại mà ngủ.
Hai tiếng sau, cô mở mắt, nhẹ giọng gọi: “Thẩm Tầm.”
“…”
“Thật ra một năm nay em cũng rất nhớ anh, anh có muốn hôn em không?”
Không ai đáp lại cô, chỉ có tiếng hô hấp đều đều.
Rất tốt, ngủ say rồi.
Thẩm Dạng Thanh chống người ngồi dậy, vươn tay mò súng.
Trong ánh trăng mờ ảo, toàn thân Phó Tầm Hạc vùi trong chăn, chỉ lộ ra vài sợi tóc bạc bên ngoài.
Dưới gối của anh lộ ra một nửa nòng súng.
Cô cẩn thận lấy ra, phát hiện khẩu súng này còn chu đáo gắn cả ống giảm thanh.
Thẩm Dạng Thanh chĩa súng xuyên qua chăn, bắn thẳng một phát vào đầu anh!
Bắn xong, cô kiểm tra lại, quả nhiên chỉ còn hai viên đạn.
Mục đích ban đầu của Thẩm Dạng Thanh là giữ lại hai viên đạn này để phòng thân tự vệ, nhưng tay nhanh hơn não, đến khi cô ý thức được mình đang làm gì thì hai viên đạn còn lại đã bắn hết lên “thi thể” của Phó Tầm Hạc.
Vì sở thích cá nhân, cô rất am hiểu cấu tạo cơ thể người, lại là tay súng bách phát bách trúng, nên dù không vén chăn cũng biết hai viên đạn kia đều bắn trúng vào giữa hai chân Phó Tầm Hạc.
Một viên nát trứng, một viên đứt gốc.
Đây là một trong những tật xấu của cô, khi có cơ hội nổ súng xử lý kẻ địch, việc cô thích làm nhất chính là bắn sạch đạn.
Dù sao trước đây cô chưa từng thiếu đạn.
Rõ ràng lần này cô cũng không cưỡng lại được cám dỗ.
Thẩm Dạng Thanh cảm thấy lúc này mình giống như một con bạc đỏ mắt, bốc đồng tất tay toàn bộ vốn liếng, hối hận đến mức ôm trán.
“Bốp!”
Đèn đột nhiên bật sáng!
Theo phản xạ, Thẩm Dạng Thanh giơ súng chĩa thẳng về phía cửa!
Phó Tầm Hạc dựa vào tường, mặc bộ đồ ngủ sơ mi màu trắng ngọc trai gần giống màu với cô, nét mặt vô cảm nhìn cô.
Thẩm Dạng Thanh không thể tin nổi, vén chăn lên, phát hiện trong chăn lại chỉ là một con búp bê người đội tóc giả trắng.
Đổi từ lúc nào?
Tại sao cô hoàn toàn không hề hay biết?
Trong lúc còn đang chấn kinh, căn phòng lần nữa chìm vào bóng tối. Thẩm Dạng Thanh thầm kêu không ổn, định lăn xuống giường, nhưng đột nhiên bị người khác đè xuống!
Trong khoảnh khắc trời đất đảo lộn, khẩu súng trong tay cô cũng bị cướp mất, nòng súng lạnh lẽo từ dưới chĩa lên, ép sát vào cằm cô!
Trong bóng tối tĩnh lặng, mắt cô chưa kịp thích ứng với sự thay đổi ánh sáng đột ngột, chỉ nghe giọng nói âm trầm của người đàn ông vang lên: “Thẩm Dạng Thanh, bây giờ anh còn giống một kẻ phế vật không?”
Nòng súng dùng lực đẩy mạnh lên trên, Thẩm Dạng Thanh bị ép ngửa đầu. Đôi mắt cô dần thích ứng với bóng tối, cuối cùng nhìn rõ dáng vẻ của người đàn ông.
Phó Tầm Hạc ngồi dạng chân đè lên eo cô, đôi đồng tử đen kịt phản chiếu ánh trăng lạnh lẽo, giọng nói trầm thấp u ám: “Em biết rõ trong khẩu súng này chỉ có ba viên đạn, vậy mà vẫn bắn không chừa viên nào lên người anh. Em hận anh đến vậy sao?”
Thẩm Dạng Thanh giãy giụa mấy cái không thoát ra được, không cam lòng phản bác: “Ai nói tôi bắn hết vào đầu anh? Hai viên còn lại tôi bắn vào chỗ rất có ý nghĩa.”
Phó Tầm Hạc lạnh giọng: “Bắn vào đâu?”
“Anh tự sờ đi.”
Phó Tầm Hạc cúi xuống sờ kỹ con hình nhân, rõ ràng đã sờ thấy, còn xác nhận đi xác nhận lại mấy lần, sắc mặt khó coi đến cực điểm: “Chỉ có ba viên đạn, vậy mà em lại lãng phí hai viên vào chỗ này?”
“Đúng vậy đó, ai bảo tôi ghét anh.”
Cô chán ghét quay đầu đi: “Tôi thật sự không hiểu, trên thế giới này có nhiều người như vậy, tại sao cứ nhất định phải là tôi?”
Phó Tầm Hạc vốn đã không thích nghe những lời này. Nửa dưới khuôn mặt anh chìm trong bóng tối u ám, chỉ lộ ra đôi mắt âm trầm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)