Hoắc Nhĩ vốn đang lẩm bẩm nói chuyện với quang não, giây tiếp theo nhìn thấy Lạc Phùng Đăng xuất hiện ở cửa phòng, mắt lập tức sáng rực.
Anh biết ngay mà, trong lòng cái đứa “fan não tàn” này chắc chắn vẫn có anh.
Miệng thì nói không quan tâm, vậy mà nghe tin anh bị thương vẫn chạy tới đây.
Chỉ là… mới cúp điện thoại có ba giây thôi mà? Sao tốc độ lại nhanh thế?
Hoắc Nhĩ không nghĩ nhiều, ho khẽ một tiếng, giả vờ đau đớn hít vào một hơi.
“Sao cô tới muộn thế hả? Đau chết tôi rồi. Cô là fan của tôi mà chẳng biết quan tâm gì cả.”
Lạc Phùng Đăng bước tới nhìn một cái, hừ nhẹ.
“Nếu tôi tới muộn thêm ba giây nữa, chắc vết thương này lành luôn rồi.”
Trên đầu ngón trỏ chỉ có thêm một vết rách nhỏ xíu, bé đến mức gần như không nhìn thấy.
Rỉ ra đúng một giọt máu.
Nhìn qua thì rất có khả năng là… bị giấy A4 cứa trúng.
Thấy cô khinh thường vết thương của mình như vậy, Hoắc Nhĩ lập tức không phục.
“Cô có biết máu của Alpha cấp S quý giá thế nào không? Pheromone chiết xuất ra có thể bán giá rất cao đấy.”
“Thôi, dù sao cô là Beta, có nói cũng chẳng hiểu, lại còn không ngửi được mùi pheromone.”
Anh tủi thân bĩu môi. Ai biết được tối qua anh đợi tin nhắn cả đêm.
Đúng lúc đó Lạc Phùng Đăng ngẩng đầu lên, đầu ngón tay lướt qua môi cô, vệt máu ấy liền dính lên đôi môi.
Màu môi của thiếu nữ vốn nhạt, vệt đỏ ấy lại trở nên yêu dị đến mức khiến người ta không thể dời mắt.
Cả hai đều sững người.
Ngay sau đó, chỉ thấy Lạc Phùng Đăng liếm nhẹ máu trên môi, hơi ngẩng cằm, trong đáy mắt ánh đỏ lưu chuyển.
“Máu của anh… ngon thật…”
Chỉ trong khoảnh khắc, cô như biến thành một người khác, tà dị mà quỷ quyệt.
Không hiểu vì sao, Hoắc Nhĩ bị cô nhìn chằm chằm đến mức toàn thân nổi da gà.
Còn chưa kịp phản ứng, Lạc Phùng Đăng đã trực tiếp lao thẳng về phía anh…
Đã rất lâu rồi Lạc Phùng Đăng không được nếm pheromone Alpha.
Dù ăn bao nhiêu thứ khác cũng không thể bù đắp được phần thiếu hụt trong cơ thể.
Cô sống lâu năm trong đại trạch nhà họ Lạc, mỗi ngày đều bị ép uống máu của Alpha.
Mục đích chính là để cô cướp lấy dị năng bản thể được mang theo trong pheromone của Alpha.
Vì thế, dù ăn không ít, cô vẫn luôn trong trạng thái không no, cơ thể suy nhược, hao hụt quá lâu. Khó khăn lắm mới nếm được một chút máu, trong khoảnh khắc liền có phần mất kiểm soát.
Hoắc Nhĩ nằm mơ cũng không ngờ mình lại bị tập kích theo cách này.
Sức của Lạc Phùng Đăng rất lớn, ấn anh xuống giường, đè thẳng người lên, giơ tay bóp cằm anh xoay sang một bên, rồi hung hăng cắn lên cổ anh.
“A! Đau đau đau! Lạc Phùng Đăng, cô làm gì thế? Mau nhả ra!”
Hoắc Nhĩ đau đến nhíu chặt mày, hít mạnh một hơi, vỗ vỗ vai cô.
Thiếu nữ không chút kiêng dè mà áp sát trong lòng anh.
Chẳng lẽ cuối cùng cô cũng không nhịn được, muốn ra tay với mình rồi sao?
Anh đã biết mà, trước kia Lạc Phùng Đăng toàn diễn cả thôi, chắc chắn là sớm đã có ý đồ với mình.
Bên tai vang lên tiếng thở dính sát cùng âm thanh nuốt ngấu nghiến, Hoắc Nhĩ lúc này mới nhận ra, cô đang uống máu của mình!
“Lạc Phùng Đăng, đừng… a… đợi đã… nhẹ chút… nhẹ chút đi…”
Khi Giang Kỵ Nghiêu tìm tới, vừa đến cửa phòng y tế đã nghe thấy bên trong vang ra những âm thanh khó nói thành lời.
Hiệu trưởng và giáo viên mập đứng phía sau toát mồ hôi lạnh, trong phòng rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì, họ cũng chẳng dám nghĩ sâu.
“Ưm… đừng như vậy… Lạc Phùng Đăng… hu hu hu… đau lắm…”
Giọng của Hoắc Nhĩ bên trong đã mang theo cả tiếng khóc nức nở.
Sắc mặt Giang Kỵ Nghiêu càng lúc càng đen, hiệu trưởng thầm nghĩ, chẳng lẽ cỗ máy giết người của nhà họ Lạc đang ở bên trong thật sao…
Không ai dám lên tiếng, Giang Kỵ Nghiêu trực tiếp nhấc chân đạp tung cửa.
Ba người đứng ở cửa vừa nhìn vào liền thấy Hoắc Nhĩ bị một thiếu nữ đè dưới thân.
Không chỉ tư thế mập mờ, mà Hoắc Nhĩ còn mặt đỏ bừng, quần áo xộc xệch, trông như vừa bị “chà đạp” xong.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

