Rõ ràng mày kiếm sắc bén, khí chất phi phàm, vậy mà lúc nào cũng xụ mặt, phí cả gương mặt đẹp trai này.
“Sao cô lại ở đây?”
Giang Kỵ Nghiêu nhíu mày lên tiếng trước.
Giọng điệu không mấy dễ chịu khiến Hoắc Nhĩ lập tức nhận ra hai người quen biết nhau.
“Chẳng phải anh ta đã nói với anh rồi sao? Tôi đến để làm quản lý ký túc.”
Lạc Phùng Đăng thành thật mở miệng.
Giang Kỵ Nghiêu nghiến răng, túm lấy cánh tay cô, kéo thẳng vào phòng kho bên trong.
“Lạc Phùng Đăng, nơi này không phải chỗ để cô chơi trò đóng vai gia đình. Cô không ở trong nhà cho đàng hoàng, chạy tới đây làm quản ký túc cái gì?”
“Trải nghiệm cuộc sống.”
Đối mặt với câu trả lời hờ hững không mặn không nhạt của Lạc Phùng Đăng, Giang Kỵ Nghiêu hiển nhiên không tin.
“Cô là người thừa kế được nhà họ Lạc dốc lòng bồi dưỡng, là dị năng giả lợi hại nhất trong lịch sử nhà họ Lạc. Sao họ có thể để cô ra ngoài trải nghiệm cuộc sống được.”
“Có phải cô lén chạy ra không? Tôi lập tức đưa cô trở về.”
Nói xong, Giang Kỵ Nghiêu liền định kéo cô ra ngoài.
Ánh mắt Lạc Phùng Đăng nhìn sang, từng bước một tiến lại gần, cho đến khi dồn Giang Kỵ Nghiêu tới sát mấy thùng giấy.
Mũi giày da đụng vào thùng, Giang Kỵ Nghiêu lập tức ngồi xuống, tầm mắt vừa khéo ngang bằng với cô.
Lạc Phùng Đăng đặt một chân lên thùng giấy giữa hai chân anh, một tay chống lên tường.
Cúi người áp sát…
Gương mặt nhỏ trắng như sứ ngọc cứ thế tiến lại gần, Giang Kỵ Nghiêu căng thẳng nắm chặt thùng giấy.
Thần sắc Lạc Phùng Đăng vẫn bình thản như thường, nhưng dường như có thể xuyên qua đôi mắt anh mà nhìn thấu nội tâm dơ bẩn.
“Nghe nói vì thích tôi nên anh mới bị đuổi ra ngoài?”
“Để tôi ở lại làm quản lý ký túc, tôi sẽ không ghét anh.”
Giang Kỵ Nghiêu nhìn chằm chằm gương mặt trước mắt, không nhịn được nuốt khan.
Không ai biết, người mà mỗi đêm mộng mị vẫn luôn mong được gặp lại, giờ đây đang đứng ngay trước mặt anh.
Anh không khống chế được pheromone của mình, căn phòng tràn ngập mùi trầm hương nồng đậm.
Hoắc Nhĩ ngửi thấy mùi hóng chuyện: “Hai người đang nói gì thế?”
Mùi pheromone trầm hương đậm đặc trong phòng, ngay khoảnh khắc cửa mở ra suýt nữa khiến anh ngửi đến loạng choạng ngã nhào.
Hoắc Nhĩ lập tức bịt mũi lại.
Lạc Phùng Đăng dường như hoàn toàn không cảm nhận được, vẫn giữ nguyên tư thế đó.
Người phụ nữ vừa giây trước còn chụp ảnh anh mặc đồ nữ, giây sau đã kabedon giáo vụ chủ nhiệm nghiêm khắc nhất, lạnh lùng nhất trường họ.
Mà giáo vụ chủ nhiệm của họ không những không phản kháng mà còn… thẹn thùng?
Giang Kỵ Nghiêu bật dậy cái “phắt”, một tay đẩy Lạc Phùng Đăng ra, cúi đầu bước thẳng ra ngoài.
Khi đi ngang qua Hoắc Nhĩ, anh chỉ lạnh lùng ném lại đúng một chữ “lưu”, không ngoảnh đầu lại mà rời đi.
Hoắc Nhĩ nhìn đến ngẩn người. Cô Beta này đúng là dữ dằn thật, đến cả Giang Kỵ Nghiêu mà cũng chế ngự được. Xem ra sau này nhất định phải giữ quan hệ tốt với cô mới được.
Anh khoác tay lên vai Lạc Phùng Đăng.
“Thầy Giang đã đồng ý rồi thì chuyện này coi như xong. Mà tôi còn chưa biết cô tên gì.”
“Lạc Phùng Đăng.”
[Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ, tuổi thọ tăng thêm ba ngày!]
Tốt thật, lại sống thêm được hai ngày.
Hoắc Nhĩ trao đổi phương thức liên lạc với cô, rồi dẫn cô đến phòng của quản lý ký túc xá xong mới rời đi.
Không hổ là Học viện Ascali, ngay cả phòng của quản lý ký túc xá cũng vô cùng rộng rãi. Phía trước là phòng trực, đối diện thẳng với đại sảnh ký túc xá.
Phía sau là phòng ngủ, bên trong đầy đủ mọi thứ: bếp, phòng thay đồ, nhà vệ sinh, phòng khách…
Hoàn toàn là tiêu chuẩn của một căn hộ cao cấp.
Lạc Phùng Đăng vừa quan sát nơi ở sau này của mình, vừa lục tìm xem có đồ ăn không.
[Ký chủ, trước đó cô và Giang Kỵ Nghiêu đã quen biết nhau sao?]
Lạc Phùng Đăng “ừ” một tiếng, cắn một miếng bánh mì.
“Anh ta là đứa trẻ được nhà họ Lạc nhận nuôi, trước kia là vệ sĩ của tôi, lớn lên cùng tôi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
