Tạ Tiêu Châu hít sâu một hơi: “Hai ngày này tôi có việc, nhà trường cũng đã có thông báo rồi.
Lạc Phùng Đăng, cô đuổi theo đến tận đây rốt cuộc muốn làm gì?”
Anh hơi nheo mắt, tiến lên một bước.
“Cô nhìn tôi chằm chằm như vậy, là muốn moi từ tôi thứ gì sao?
Hay là muốn moi bí mật quân đội?”
Hắc Hoa trên vai Lạc Phùng Đăng nhe răng khè khè về phía anh.
Tạ Tiêu Châu lúc này mới dừng bước, chủ động kéo giãn khoảng cách.
Lạc Phùng Đăng đưa tay che đầu mèo, không cho nó khè nữa, ngẩng đầu bình thản nhìn thẳng anh.
“Anh nghĩ nhiều rồi. Vì sống sót thôi, không hoàn thành nhiệm vụ là sẽ chết.”
[Nếu không phải vì nhiệm vụ thì ai thèm tới đây nhìn chằm chằm anh chứ.]
[Phiền chết đi được, còn phải theo tới tận đây, về rồi nhất định phải bảo Giang Kỵ Nghiêu tăng lương.]
Nghe rõ ràng từng câu trong lòng cô, Tạ Tiêu Châu lại bắt đầu nghi ngờ, chẳng lẽ tài liệu Bạch Phong tra được thật sự không có vấn đề?
Cô thiếu tiền đến mức này, vì giữ được công việc ở học viện mà liều mạng đến thế sao?
“Ọc ọc… ọc ọc ọc…”
Bụng Lạc Phùng Đăng réo lên, lúc nãy để đuổi kịp anh mà cô còn chưa ăn xong.
Tạ Tiêu Châu thở dài một hơi, nhưng trong lòng mơ hồ lại có chút… vui?
Ảo giác! Chắc chắn là ảo giác!
Người ta đã lên đây rồi, cũng không có cách nào đuổi đi, hơn nữa nhìn dáng vẻ của Lạc Phùng Đăng thì rõ ràng là đã quyết tâm bám theo anh.
“Bạch Phong, chuẩn bị chút đồ ăn.”
Tạ Tiêu Châu không mấy vui vẻ dặn một câu, xoay người rời đi.
Bạch Phong cho người chuẩn bị không ít đồ, bày hết lên chiếc bàn đối diện Tạ Tiêu Châu.
Hắc Hoa khó khăn lắm mới hóa thành thực thể, từ lâu đã muốn nếm thử đồ ăn mà ký chủ nhà mình thường ăn.
Một chủ một tớ ngồi trên ghế, yên lặng ăn uống.
Trận chiến ngày hôm qua tiêu hao quá lớn, cơ thể cô để không bị hụt sức chỉ có thể không ngừng nạp thức ăn.
Vì thế Bạch Phong chỉ có thể trơ mắt nhìn cả bàn đồ ăn biến mất với tốc độ cuốn sạch như gió lốc.
Lạc Phùng Đăng liếm môi, nhìn về phía anh ta: “Còn nữa không?”
Bạch Phong thu lại cái cằm sắp rớt xuống, vội vàng bảo người đi chuẩn bị thêm.
Cô Lạc trông nhỏ nhắn thế thôi, sao lại ăn khỏe đến vậy?
Suốt quá trình Tạ Tiêu Châu không nói một lời, thỉnh thoảng ánh mắt lại dừng trên người cô, bất giác nhìn đến ngẩn ra.
Tư thế ăn của Lạc Phùng Đăng không hề xấu, thậm chí còn có chút đáng yêu. Dù ăn nhanh, nhưng nhai rất kỹ.
Tạ Tiêu Châu có chút thắc mắc, một người ăn cơm thôi mà sao cũng có thể nghiêm túc đến vậy?
Lạc Phùng Đăng đâu phải người chết, ánh mắt anh chăm chú như thế, đã nhìn cô lâu như vậy rồi.
Cô liếc miếng bánh ngọt trong tay, đưa về phía anh.
“Nhìn tôi làm gì? Anh cũng đói à? Muốn ăn không?”
Miếng bánh đã đưa tới sát miệng, Tạ Tiêu Châu rõ ràng sững người.
Bạch Phong cũng ngẩn ra, nhưng rất nhanh liền mở miệng để xoa dịu sự ngượng ngùng trong chốc lát: “Cô Lạc, thiếu tá anh ấy không thích…”
Đôi môi mềm vô tình lướt qua đầu ngón tay cô, hơi thở phả ra rơi vào khe giữa ngón cái và ngón trỏ của cô.
Lạc Phùng Đăng đúng lúc rút tay về, nhìn sang Bạch Phong đang hóa đá bên cạnh.
“Sao vậy? Anh vừa nói anh ấy không thích cái gì?”
Bạch Phong liếc nhìn ánh mắt như muốn giết người của thiếu tá nhà mình, đầu lắc như trống bỏi.
“Không có không có, tôi còn có việc, xin phép đi trước.”
Vừa xoay người ra ngoài là nét mặt không giữ nổi nữa, anh ta đứng ở đây đúng là thừa thãi.
Trước kia thiếu tá nhà mình xưa nay không gần nữ sắc, đừng nói đến chuyện để người khác dùng tay đút cho ăn; hễ ai dám làm vậy, bị chặt tay cũng có thể xảy ra.
Tạ Tiêu Châu lại còn mắc chứng sạch sẽ nghiêm trọng, nhìn ai cũng thấy không sạch. Lạc Phùng Đăng ăn uống bừa bộn làm bàn của anh loạn cả lên, vậy mà anh lại không hề nổi giận.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


