“Lạc Phùng Đăng! Cô!”
Bốp!
Lại thêm một cái tát nữa.
Thần sắc Lạc Phùng Đăng vẫn không có chút dao động, như thể người vừa ra tay không phải là cô.
“Tỉnh chưa? Nói được tiếng người chưa?”
Lãnh Vô Cữu bị đánh đến mức không chỉ tỉnh táo, mà ánh mắt cũng trong hẳn ra.
Cổ họng khô khốc: “Nói… được rồi.”
Sao trên người cô thơm như vậy?
Khi cái tát giáng xuống, anh ngửi thấy một mùi hương rất dễ chịu.
Không phải mùi pheromone, nhưng lại khiến người ta vui vẻ một cách khó hiểu.
Lạc Phùng Đăng liếc anh một cái: “Còn không đứng dậy, đè tôi rồi.”
Lãnh Vô Cữu lại hất văng con dao trong tay cô, hai tay khóa chặt cổ tay cô.
Anh cúi đầu vùi vào tóc cô, hít sâu một hơi.
“Trên người cô… sao lại thơm thế?”
Ngay giây sau, Lạc Phùng Đăng co chân đá thẳng lên, trúng ngay chỗ hiểm.
“A!!!”
Nghe cứ như tiếng gà bị cắt tiết.
Sắc mặt Lãnh Vô Cữu lập tức biến đổi, quỵ xuống đất, đau đến mức toàn thân run rẩy.
“Lạc Phùng Đăng! Chết tiệt! Cô! Ư…”
Lạc Phùng Đăng ngồi dậy, chống khuỷu tay lên đầu gối, con dao găm trong tay xoay lượn linh hoạt.
Sau đó dùng sống dao nhẹ nhàng vỗ lên má bên của Lãnh Vô Cữu.
“Không có bản lĩnh này thì đừng học người ta cưỡng ép yêu đương.”
Lãnh Vô Cữu đau đến mức chửi cũng không chửi nổi.
Nếu anh mà phế thật, nhất định sẽ lóc thịt cô!
Rời khỏi phòng của Lãnh Vô Cữu thì trời đã khuya.
Hoàn thành nhiệm vụ xong, cả người nhẹ nhõm, Lạc Phùng Đăng hoàn toàn quên mất chuyện còn phải kiểm tra phòng.
Cũng không hề biết có người đã đợi cô suốt cả một đêm.
Bạch Phong liếc nhìn thời gian, đã là nửa đêm rồi.
“Ai đang đợi Lạc Phùng Đăng chứ?”
Bạch Phong: …Tôi cũng có nói là anh đang đợi cô ấy đâu?
Sáng hôm sau.
Lạc Phùng Đăng cảm thấy như có thứ gì đó không ngừng cọ cọ vào người cô, lông lá mềm mềm.
Vừa mở mắt ra, cô liền phát hiện một con mèo đen đang nằm bên cạnh, đôi mắt xanh biếc chớp chớp, đáng yêu vô cùng.
“Mèo? Sao lại có mèo ở đây?”
Con mèo đen ung dung liếm móng, dáng vẻ tao nhã.
[Ký chủ, là tôi nè, hệ thống đáng yêu của ký chủ đây mà.]
Lạc Phùng Đăng sững người, đưa tay xoa đầu mèo.
“Hệ thống? Sao cậu lại biến thành mèo rồi?”
Mèo đen cọ cọ vào lòng bàn tay cô, bày ra tư thế làm nũng hết mức.
[Còn không phải nhờ ký chủ chăm chỉ hoàn thành nhiệm vụ, để tôi tích đủ điểm hóa thành hình đó sao.]
Lạc Phùng Đăng cong môi cười.
“Tốt quá. Chúc cậu tiến thêm một bước tới danh hiệu hệ thống vàng nhé. Vậy sau này gọi cậu là Hắc Hoa đi.”
Mèo đen kêu meo meo mấy tiếng, trông có vẻ rất thích cái tên này.
Thu dọn xong đi tới phòng trực ban, cô liền thấy trước cửa sổ đã tụ tập một đám học viên.
“Các người làm gì thế?”
Đám học viên vây xem gào lên ầm ĩ: “Chị Đăng ngầu quá đi, cho em xin chữ ký được không?”
“Chị Đăng cho xin phương thức liên lạc với, chị thích kiểu con trai thế nào?”
“Chị Đăng, tối qua sao chị không đi kiểm tra phòng, em đợi chị cả đêm luôn đó!”
“…”
Đám Alpha trẻ tuổi, khí huyết dâng trào, ai nấy như chim công xòe đuôi, vây quanh cửa sổ nhìn chằm chằm con thỏ trắng bên trong.
Tạ Tiêu Châu vừa bước ra khỏi thang máy liền nhìn thấy phòng trực ban bị bao vây.
Bạch Phong nhanh nhạy khỏi nói, lập tức quát một tiếng: “Các cậu đang làm gì đấy? Không đi học à?”
Mọi người quay đầu lại, phát hiện là Tạ thiếu tá, áp lực pheromone mai hồng trong không khí khiến họ không thể không tản ra khỏi sảnh.
“Ủa, sao Tạ thiếu tá lại ở khu ký túc xá? Chẳng phải anh ấy ở trong quân đội sao?”
“Hôm qua chị Đăng nói sẽ kiểm tra phòng mà, chắc là về ở rồi.”
“Trời, Tạ thiếu tá trước giờ toàn làm theo ý mình, sao có thể nghe lời chị Đăng được?”
“Không thấy mặt anh ấy thối thế kia à, lát nữa không chừng đánh nhau mất.”
Tiếng bàn tán khe khẽ dần dần biến mất.
Lạc Phùng Đăng ngẩng đầu lên, không ngoài dự đoán bắt gặp ánh mắt của anh.
Tạ Tiêu Châu mặt lạnh như băng, không chào hỏi lấy một tiếng, trực tiếp quay người rời đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

