Hoắc Nhĩ cũng không có cách nào xen vào, cho đến khi đám đông xem náo nhiệt tách ra một lối đi.
Hai đương sự còn lại không biết từ lúc nào đã bước tới.
Tạ Tiêu Châu liếc nhìn Lạc Phùng Đăng đang bị vây quanh, rồi thần sắc nhàn nhạt quay sang Ban Đức Khoái.
“Bộ trưởng Ban hôm nay rảnh rỗi đến đây sao? Tôi vừa hay cũng muốn đến cảm ơn cô Lạc vì sự chăm sóc ngày hôm qua.”
Hai chữ cuối cùng rõ ràng là được nghiến ra từ kẽ răng, Lạc Phùng Đăng cũng nhìn thấy.
“Chăm sóc? Cô ta không làm ra chuyện gì gây tổn hại đến cậu sao?”
Ban Đức Khoái nhìn thấy trên cổ Tạ Tiêu Châu cũng có miếng băng gạc giống hệt Hoắc Nhĩ.
“Vết thương ở cổ cậu là chuyện gì nữa?”
Ánh mắt mọi người đều chuyển sang. Tạ Tiêu Châu nghiến răng: “Hôm qua giao đấu với binh sĩ, sơ ý tự làm mình bị thương.”
Dựa bên cửa sổ phòng trực ban, Lãnh Vô Cữu khoanh tay trước ngực, ánh mắt từ đầu đến cuối đều quan sát Lạc Phùng Đăng đang đứng giữa đám đông mà không nói một lời.
Giang Kỵ Nghiêu thở phào nhẹ nhõm.
“Nếu đã là hiểu lầm, vậy mọi người giải tán đi. Bộ trưởng Ban, lệnh truy nã này có thể hủy bỏ rồi.”
Lãnh Vô Cữu đột nhiên bước tới, đứng sau lưng Lạc Phùng Đăng, đưa tay lấy tờ lệnh truy nã.
“Tôi còn chưa nói là tha thứ cho cô đâu, cô Lạc.”
Giọng anh hạ rất thấp, ghé sát bên tai Lạc Phùng Đăng.
Vốn là muốn xem thử Beta nhỏ bé này có bị dọa sợ hay không, nhưng lại có chút thất vọng.
Lạc Phùng Đăng thậm chí không quay đầu lại.
“Anh cảm thấy bị một Beta đánh bại rất mất mặt sao? Cũng phải thôi, chuyện này mà truyền ra ngoài, mặt mũi của đại ca như anh chắc chắn không đẹp đẽ gì.”
“Cô!”
Ban Đức Khoái nhìn sang.
“Học viên Lãnh Vô Cữu, nếu Lạc Phùng Đăng có làm ra bất kỳ hành vi tổn hại nào đối với cậu, chúng tôi đều có quyền đưa cô ta về thẩm vấn.”
Lãnh Vô Cữu vò nát tờ lệnh truy nã rồi ném xuống đất.
“Hừ, chán thật.”
Anh hoàn toàn không thèm để ý tới Ban Đức Khoái, trực tiếp rời khỏi tòa ký túc xá.
Giang Kỵ Nghiêu bắt đầu dọn dẹp hiện trường, bảo đám học viên đứng xem mau chóng giải tán.
Ban Đức Khoái liếc nhìn Lạc Phùng Đăng một cái.
“Tôi sẽ luôn theo dõi cô, cứ chờ đấy.”
Đợi mọi người rời đi hết, Hoắc Nhĩ mới tiến lên một bước, chăm chú nhìn cổ của Tạ Tiêu Châu.
“Anh giao đấu khi nào mà còn có thể tự làm mình bị thương thế? Rốt cuộc vết thương này từ đâu ra?”
Tạ Tiêu Châu hất tay anh ra.
“Liên quan gì đến anh?”
“Sao anh biết? Anh cũng bị cắn rồi à?”
Hai kẻ cùng cảnh ngộ nhìn nhau, trong đáy mắt đều là sự không thể tin nổi.
Nỗi phẫn uất trên mặt Hoắc Nhĩ hoàn toàn không che giấu được, nhịn một lúc lâu mới mắng ra một câu: “Lạc Phùng Đăng, cô đúng là đồ phụ nữ tồi!”
Nói gì mà dấu ấn của tình yêu chứ!
Giang Kỵ Nghiêu nghe thấy lời của Hoắc Nhĩ, sắc mặt cũng tối sầm lại, bàn tay siết chặt.
Ánh mắt anh dừng ở cổ áo của Tạ Tiêu Châu, rốt cuộc tối qua đã xảy ra chuyện gì?
Hoắc Nhĩ càng so sánh lại càng khó chịu, dựa vào đâu mà Tạ Tiêu Châu bị cắn lại là cắn vào tuyến thể!
Nghĩ ngược lại thì càng không thể hiểu nổi, người như Tạ Tiêu Châu làm sao có thể để người khác cắn vào tuyến thể của mình được!
Anh kéo Lạc Phùng Đăng lại, quyết tâm phải hỏi cho ra nhẽ.
“Cô quen Tạ Tiêu Châu từ trước rồi à? Rốt cuộc giữa hai người là quan hệ gì?”
Tạ Tiêu Châu thấy bộ dạng “không đáng tiền” của anh thì càng khinh thường, nhưng vẫn nắm lấy tay Lạc Phùng Đăng.
“Vậy anh thì có quan hệ gì với cô ấy?”
Hoắc Nhĩ tức đến phát điên, một tay ôm lấy vai Lạc Phùng Đăng, bắt đầu tuyên bố chủ quyền.
“Quan hệ giữa tôi và cô ấy là hoàn toàn khác biệt.”
Tạ Tiêu Châu sờ sờ sau gáy mình.
“Hừ, vậy ra đối với người quan hệ bình thường thì cô ấy làm như thế này à?”
Hoắc Nhĩ cãi đến mặt đỏ bừng, nhưng lại không phản bác được, quay sang tố cáo Lạc Phùng Đăng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



