[Quan trọng nhất là Lãnh Vô Cữu nghèo. Nghe nói anh ta không cha không mẹ, lai lịch chẳng ai biết rõ.]
“Khẩu vị nặng thật, gu thì khó đánh giá, sở thích đúng là độc lạ.”
Cả một đêm Lạc Phùng Đăng tung hoành trong khu ký túc xá nam.
Cô quay lại đường cũ, đi tìm thiếu niên lạc lối bị mình khóa trong thang máy. Ngoài hành lang đã chen chúc không ít người.
“Thả tôi ra! Gọi cái tên quản lý ký túc xá chết tiệt đó tới đây! Thả tôi ra!”
Bên trong vang lên tiếng đạp cửa dữ dội, giọng nói đầy phẫn nộ và gầm thét.
Toàn bộ khu ký túc nam Alpha đều được xử lý đặc biệt, chính là để phòng trường hợp Alpha mất kiểm soát mà phá hoại.
Giờ xem ra chất lượng đúng là không tệ, cửa đã méo mó mà vẫn chưa bị đá vỡ.
Cô vừa xuất hiện, mọi người liền chủ động nhường đường.
Chiến tích tay không hạ gục hai Alpha binh sĩ ban nãy, bọn họ đều tận mắt chứng kiến.
Hơn nữa, trên người Beta này còn vương mùi mai hồng.
Áp lực pheromone của Alpha đỉnh cấp khiến những Alpha khác đều vô thức lùi lại.
“Chị Đăng, cuối cùng chị cũng tới rồi, có người bị nhốt trong này.”
Không biết ai đó lên tiếng.
Pheromone Alpha đỉnh cấp đè nặng đến mức có vài người thở không nổi, thậm chí có kẻ run bần bật mà vẫn cố gắng chống đỡ.
Nếu còn để vậy, tập thể bạo phát cũng không phải chuyện đùa.
“Mọi người giải tán hết đi, quay về phòng. Chỗ này để tôi xử lý.”
Lạc Phùng Đăng vừa lên tiếng, đám Alpha vây xem liền nghe lời tản ra.
Mở quyền hạn, cửa thang máy cuối cùng cũng mở ra.
Lãnh Vô Cữu thở gấp, sắc mặt hung hãn, đôi chân dài co duỗi, hai tay vẫn bị trói sau lưng, lồng ngực phập phồng, đôi mắt đỏ rực.
Lạc Phùng Đăng nghĩ thầm: không phải anh định đi tìm Tạ Tiêu Châu đấy chứ?
Hai người kia đều bạo phát pheromone, mà Lãnh Vô Cữu còn kích phát kỳ mẫn cảm…
Sao lại trùng hợp đến thế?
Nhưng mà đụng số rồi, A với A thì làm gì có tương lai.
“Xem ra anh vẫn chịu được. Có mang thuốc ức chế không?”
Thôi thì… không hiểu nhưng tôn trọng.
“Trong… túi…”
Lạc Phùng Đăng thò tay lục túi quần anh, không cẩn thận chạm phải “cột cờ”.
Mặt Lãnh Vô Cữu đỏ bừng như muốn nổ tung.
“Cô còn là phụ nữ không hả? Cô sờ chỗ nào vậy!”
“Tìm thuốc ức chế cho anh đó. Lải nhải cái gì, miệng sạch sẽ chút đi.”
Cô thấy anh quá ồn, thuận tay tát thêm một cái.
Lãnh Vô Cữu nhắm mắt, bộ dạng buông xuôi chống cự.
Lúc giao thủ trước đó anh đã cảm nhận được thân thủ người phụ nữ này không hề kém.
Giờ anh không dùng được chút sức nào, đợi hồi phục rồi, nhất định sẽ không tha cho cô!
Vừa nãy cô đã đoạt được dị năng của Tạ Tiêu Châu, nên có thể nghe được tiếng lòng của Lãnh Vô Cữu.
Đợi anh khỏe lại, cô nhất định sẽ tố cáo anh không giữ nam đức, đời sống không trong sạch, bại hoại danh tiếng học viện.
Lãnh Vô Cữu nghĩ đến thôi đã thấy tức.
Rõ ràng đối phương là Beta, sao lại có mùi đào?
Cô… không phải đang lừa người chứ?
Biết đâu thật ra là Omega?
Lãnh Vô Cữu chủ động áp sát, mùi hương ngọt ngào ở cổ tóc càng lúc càng nồng.
Ngọt quá… thơm quá…
Ánh mắt anh dần mất tiêu cự, lý trí bắt đầu tan rã.
Không phải Omega cũng chẳng sao…
Beta… cũng không phải không được.
Hơi thở anh nóng rực, vô thức nuốt khan một cái.
Lạc Phùng Đăng vẫn đang lục lọi trên người anh, hoàn toàn không để ý phản ứng của anh.
Đúng lúc đó, cô giơ tay vén một lọn tóc rũ xuống sau tai, lộ ra chiếc cổ thiên nga trắng mịn, ướt át ánh sáng.
Đồng tử Lãnh Vô Cữu mở to, chân dài nhấc lên dùng lực, móc chặt lấy Lạc Phùng Đăng.
Cô mất thăng bằng, ngã vào lòng anh, toàn thân bị bao phủ bởi mùi ngọt của Beta.
Lãnh Vô Cữu nghiêng đầu, nụ hôn nóng bỏng, gấp gáp in lên hõm vai cô, hơi thở rơi xuống, tựa như mang theo dòng điện.
Đôi chân dài khóa chặt eo cô, khiến Lạc Phùng Đăng không thể đứng thẳng, hai tay chống trên mặt đất bên hông anh.
“Lãnh Vô Cữu! Anh làm cái gì vậy!”
Cô gầm nhẹ một tiếng, nhưng không ngăn được bản năng của Lãnh Vô Cữu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)