Cô cất tiếng gọi.
Cô y tá vừa cản Phùng Uyển Âm khựng lại một giây.
Nhân cơ hội đó, Phùng Uyển Âm nhanh chóng bước đến bên Lâm Sâm: "Anh, em biết anh làm việc vất vả, nên mua cho anh ly Americano nóng nè. Nhưng để hơi lâu rồi, không biết có còn ngon không nữa..."
Ánh mắt Lâm Sâm lướt qua đôi mắt sáng rực của cô, giọng điệu lạnh nhạt đến cực điểm: "Từ nhỏ đến lớn tôi chỉ uống nước lọc và sữa. Kể cả Americano cũng không uống."
Không uống hả? Cô chưa từng để ý đến chuyện này luôn á!
Phùng Uyển Âm lập tức lâm vào cảnh xấu hổ: "V-Vậy à?"
Đúng lúc này, một giọng nói vang lên phá vỡ bầu không khí gượng gạo: "Phùng Uyển Âm?"
Cô quay đầu lại, liền trông thấy Trình Chí Sơ cao ráo, gầy gò trong chiếc hoodie màu xám nhạt, đang từ văn phòng của Lâm Sâm bước ra. Nhìn thấy cô ở đây, rõ ràng cậu khá ngạc nhiên.
Phùng Uyển Âm nín thở. Sao cô lại quên mất Trình Chí Sơ chính là bệnh nhân của Lâm Sâm chứ?!
Cơ thể cô hơi cứng lại, nhưng ngay lập tức giả vờ bình tĩnh: "Bạn học Trình."
Cô rất tinh tế khi dùng từ "bạn học".
Ánh mắt Trình Chí Sơ lướt qua khoảng cách giữa Phùng Uyển Âm và Lâm Sâm, rồi sắc mặt trầm xuống, khó chịu thấy rõ: "Lại đây."
Tuy hôm qua Trình Chí Sơ vừa nổi giận với Phùng Uyển Âm, nhưng không có nghĩa là cậu không xem cô như vật sở hữu của mình.
Chị gái của cậu, cậu không giữ được.
Nhưng Phùng Uyển Âm, cô gái nhỏ bé này, cậu chắc chắn kiểm soát được.
Phùng Uyển Âm không ngờ Trình Chí Sơ lại nói trắng trợn như vậy trước mặt bao nhiêu người. Nhưng một khi đã làm "chó trung thành", cô nào dám cãi lời "chủ nhân", chỉ có thể cắn răng đi đến bên cậu.
Trình Chí Sơ lạnh giọng: "Tới bệnh viện mà không nói với tôi?"
Nhìn thái độ tự nhiên như chuyện hiển nhiên của cậu, Phùng Uyển Âm cảm thấy buồn cười ghê.
Nếu cô nhớ không nhầm, chính cậu là người bảo cô đừng xuất hiện trước mặt cậu nữa mà?!
Chả lẽ bây giờ cô phải làm trái ý "chủ nhân" chắc?
Cô tạm thời bỏ qua Lâm Sâm, cười nhạt nói: "Chị thấy hơi khó chịu nên đi kiểm tra một chút. Còn em thì sao? Chứng mất ngủ có chữa được không?"
Nghe giọng điệu quan tâm của cô, Trình Chí Sơ mới nguôi ngoai chút xíu: "Hơi phiền phức."
Thấy anh ta sắp cáu kỉnh trở lại, Phùng Uyển Âm dịu dàng nói: "Vậy để chị về nấu gì đó ngon ngon cho em nha? Ăn đồ ngon thì tâm trạng cũng tốt hơn, bệnh cũng mau khỏi hơn đó."
Lúc này, bên tai Phùng Uyển Âm lại vang lên tiếng thông báo: "Chờ đợi vì tình yêu 1 giờ, điểm trung thành +1."
Cô nheo mắt lại.
Khi quay sang nhìn Lâm Sâm, cô thấy anh đang đứng bên cạnh một cô y tá, bàn bạc kế hoạch điều trị cho bệnh nhân mới.
Trình Chí Sơ thấy ánh mắt Phùng Uyển Âm lại hướng về phía Lâm Sâm, cảm giác bực bội dâng lên lần nữa: "Hai người quen nhau?"
Nghe giọng điệu có chút châm chọc, Phùng Uyển Âm quay đầu nhìn Trình Chí Sơ, phát hiện cậu đang không vui.
Lập tức, cô bảo vệ "khách hàng" của mình: "Anh ấy là anh trai chị."
Ánh mắt Trình Chí Sơ hơi biến đổi, rõ ràng không tin: "Anh trai chị? Bác sĩ Lâm đâu có gia cảnh tệ."
Vấn đề là trong mắt Trình Chí Sơ, Phùng Uyển Âm luôn là một cô gái dịu dàng, cần cù kiếm tiền, xuất thân nghèo khó.
Chết rồi! Cô quên mất chuyện này!
Cô vội vàng chữa cháy: "Ý chị là anh họ thôi, quan hệ cũng không quá thân. Bình thường cũng ít liên lạc. Để chị qua nói chuyện với anh ấy một chút."
Trình Chí Sơ nhìn theo bóng lưng Phùng Uyển Âm đang nhanh chóng chạy đến chỗ Lâm Sâm, cảm giác khó chịu lại trỗi dậy.
Nhưng mà... lúc trước chính cậu đặt ra quy tắc ba không, mục đích là để ngăn Phùng Uyển Âm có ý đồ gì khác.
Cậu còn đặc biệt thêm một điều khoản: "Không can thiệp vào chuyện riêng của đối phương, có thể rời đi bất cứ lúc nào."
Thế nhưng bây giờ, nhìn cô bỏ mình lại để chạy theo một người đàn ông khác... dù là "anh họ" đi chăng nữa, cậu vẫn thấy bực bội vô cùng!
Cậu vẫn không vui.
Phùng Uyển Âm đi theo Lâm Sâm đến một chỗ khác.
“Anh, em có chuyện muốn nói với anh.”
Ánh mắt của Lâm Sâm rơi vào Phùng Uyển Âm, đột nhiên anh nhớ lại hình ảnh Phùng Uyển Âm bên cạnh Trình Chí Sơ, ánh mắt của anh lạnh như cũ.
“Nói đi.”
Phùng Uyển Âm giải thích trong lòng.
“Em và Trình Chí Sơ chỉ là bạn bình thường thôi, giữa chúng em không có gì đâu… À, còn nữa, liệu anh có thể ăn một bữa với em không? Lúc em rời khỏi nhà họ Lâm, anh đã giúp em rất nhiều, liệu có thể cho em một cơ hội để cảm ơn anh không?”
Lâm Sâm nhìn đôi môi đỏ mọng của cô khi mở ra đóng vào, ánh mắt anh mang theo chút khẩn cầu.
Rồi anh lại nhớ đến lúc cô vừa nói chuyện với Trình Chí Sơ bằng giọng điệu ngọt ngào, dỗ dành.
Ánh mắt của Lâm Sâm lạnh lùng hơn bao giờ hết.
“Tuỳ em.”
Coi như là đồng ý rồi.
Phùng Uyển Âm chưa kịp vui mừng thì ngay lập tức, tài xế chạy tới, bắt lấy tay cô.
“Phùng tiểu thư, Chu Tân Trạch đã tới, đang đợi cô trong xe, có chuyện muốn dặn dò cô.”
Phùng Uyển Âm: “…”
Đột nhiên cô cảm thấy tóc gáy dựng đứng.
Vừa rồi là Trình Chí Sơ, giờ lại đến Chu Tân Trạch.
Sao mọi “tin vui” lại đến cùng một lúc thế này?
Cô có chút không thoải mái.
“Sao Chu tổng lại đến đây? Em sẽ qua ngay.”
Sau đó, cô quay đầu nói với Lâm Sâm.
“Anh, sếp của em gọi, em phải đi một chút, nhớ gọi điện thoại cho em nhé.”
Lâm Sâm lạnh lùng liếc nhìn cô, cô giả vờ bình tĩnh đối diện với ánh mắt anh. Một lát sau, Lâm Sâm nhận lấy điện thoại của cô và nhập số của mình vào.
Phùng Uyển Âm lưu lại số điện thoại rồi thêm vào WeChat.
“Anh nhớ xác nhận nhé.”
Lâm Sâm không nói gì.
Tài xế nhìn hai người với ánh mắt kỳ lạ, Phùng tiểu thư bình thường gọi Chu tổng là sếp là sao thế?
Phùng Uyển Âm: “Vậy em đi đây.” Giọng cô cố tình cao lên một chút, ngọt ngào hơn.
Lâm Sâm chỉ lạnh lùng đáp lại.
Phùng Uyển Âm đành phải đi theo tài xế, nghĩ rằng Trình Chí Sơ vẫn đang đợi mình, cô đành phải nhắn tin nói rằng mình cảm thấy không khỏe và sẽ về trước.
Gửi tin xong, cô đợi mãi mà không thấy có hồi âm.
Khi Phùng Uyển Âm gửi thêm tin nhắn lần nữa, thì thấy mình bị Trình Chí Sơ chặn luôn.
Được rồi.
Chơi hụt rồi!
Tính cách kiêu ngạo của Trình Chí Sơ, từ trước đến nay chỉ có người khác chiều theo cậu, đâu có ai dám cho cậu leo cây?
Đây không phải lần đầu cô bị chặn.
Chắc lại phải dỗ dành thôi.
Phùng Uyển Âm nghĩ ngợi, trong khi tài xế đã đưa cô tới bên xe của Chu Tân Trạch, tài xế nói vài câu với người trong xe rồi mở cửa xe cho cô.
Phùng Uyển Âm nhìn thấy Chu Tân Trạch ngồi ở hàng ghế sau, đang khoác áo sơ mi, lười biếng cài lại cúc áo, ánh mắt anh liếc qua Phùng Uyển Âm rồi lạnh lùng nói:
“Sao tôi không biết Lâm Sâm là anh trai của cô? Mới nhanh như vậy đã tìm được “người thay thế” rồi à?”
Rõ ràng là tài xế đã kể lại toàn bộ những gì xảy ra vừa rồi cho Chu Tân Trạch.
Phùng Uyển Âm ngẩn người một lúc, cảm giác da đầu tê dại.
“…”
Không ngờ lại xui xẻo thế này, tất cả mọi chuyện đều trùng hợp.
Theo Chu Tân Trạch nửa năm rồi, cô quá rõ tính cách anh, nếu để anh điều tra ra, đừng nói là nhiệm vụ, cả đời cô sẽ xong!
Thấy Phùng Uyển Âm không nói gì, Chu Tân Trạch mất kiên nhẫn, trực tiếp kéo cô vào trong xe, nắm lấy mặt cô.
“Lừa tôi à?”
Giọng anh lạnh lẽo, như thể có thể đóng băng mọi thứ xung quanh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)