Phùng Uyển Âm giả vờ hoảng hốt, giọng nói lạc đi:
“Tiểu Sơ, chị làm vậy không phải vì mấy thứ này đâu…”
Đôi mắt cô thoáng ửng đỏ, như thể thực sự bị tổn thương.
Trình Chí Sơ lướt mắt qua cô. Cái ánh nhìn si mê này, cậu đã thấy quá nhiều rồi. Từ nhỏ đến lớn, cậu đều sống trong những ánh mắt như vậy.
Cậu không cần thứ tình cảm rẻ tiền đó.
Trong mắt cậu, Phùng Uyển Âm chẳng qua chỉ là một món đồ thay thế kém giá trị.
Cậu lạnh giọng nói:
“Cho cô thì cầm lấy, đừng nghĩ nhiều mấy thứ không nên nghĩ.”
Mặt Phùng Uyển Âm tái đi trong chốc lát, nhưng rất nhanh, cô cúi mắt, miễn cưỡng nở nụ cười, nhấn nút nhận tiền:
Phùng Uyển Âm cười lạnh trong lòng. Dĩ nhiên là vai liếm cún rồi.
Cô siết chặt ngón tay, nhẫn nhịn mỉm cười: “Chị hiểu.”
Trình Chí Sơ nheo mắt, nhận được câu trả lời hài lòng nhưng tâm trạng lại càng thêm khó chịu:
“Đi tắm đi.”
Phùng Uyển Âm nhẹ giọng đáp lời, rồi rời đi.
…
Sau khi tắm xong, khoác lên mình chiếc áo choàng tắm, Phùng Uyển Âm bước vào phòng của Trình Chí Sơ.
Cậu ta bị chứng mất ngủ nghiêm trọng, chỉ có thể ôm người khác mới ngủ được.
Vậy nên, ngoài những đêm phải ở bên Chu Tân Trạch, Phùng Uyển Âm đều dành thời gian ngủ cùng Trình Chí Sơ - theo đúng nghĩa đen, chỉ đơn thuần là đắp chăn ngủ.
Phùng Uyển Âm nằm xuống, Trình Chí Sơ tắm xong cũng bước vào. Cậu ta nhìn cô trên giường, gương mặt có đến sáu phần giống với chị gái, điều đó đã đủ để an ủi cậu rồi.
Cậu không xem trọng Phùng Uyển Âm, chỉ cần chị gái cậu quay về, cậu có thể đá cô ngay lập tức.
“Tiểu Sơ, lại ngủ đi nào.” Giọng cô mềm mại, nhẹ nhàng như gió xuân.
Ánh mắt Trình Chí Sơ thoáng tối lại, nhưng vẫn nằm xuống. Phùng Uyển Âm chủ động ôm lấy eo cậu, tựa đầu vào lồng ngực ấm áp.
Tư thế này làm Trình Chí Sơ nhớ đến những ngày còn nhỏ.
“Chị…”
Phùng Uyển Âm cảm nhận được sự ỷ lại của cậu, dịu dàng hỏi:
“Gì thế, Tiểu Sơ?”
Giọng nói của cô gần như giống hệt chị, khiến tim cậu đập nhanh hơn.
Cảm nhận được sự mềm mại của cơ thể cô, cảm xúc thiếu niên dễ dàng bùng cháy.
“Hôn tôi.” Cậu ra lệnh bằng giọng điệu lạnh lùng.
Phùng Uyển Âm khẽ giật mình, rồi giả vờ ngại ngùng đỏ mặt. Cô chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn chăm chú vào đôi môi mỏng đỏ tươi của cậu.
Trình Chí Sơ bị ánh mắt này làm cho hơi thở rối loạn, bàn tay bắt đầu đổ mồ hôi.
Ngay khi đôi môi Phùng Uyển Âm sắp chạm vào cậu…
Reng!
Một cuộc gọi đặc biệt vang lên như hồi chuông cảnh tỉnh trong phòng.
Trình Chí Sơ lập tức đẩy mạnh cô ra.
Lưng Phùng Uyển Âm đập thẳng vào đầu giường, cơn đau lan khắp sống lưng.
Cậu ta vội vàng chộp lấy điện thoại, hoàn toàn không quan tâm đến cô, giọng điệu cẩn trọng, cung kính đến mức khó tin:
“Chị…”
Sau đó, cậu vội vã chạy ra khỏi phòng, thậm chí không thèm liếc mắt nhìn Phùng Uyển Âm một lần nào.
Trong lòng cô không chút gợn sóng.
Cô đoán, sau khi nhận cuộc gọi này, Trình Chí Sơ chắc chắn sẽ không để cô ở lại đây nữa.
Nhưng cũng chẳng sao, hôm nay giá trị liếm cún đã tăng quá chỉ tiêu rồi.
Phùng Uyển Âm thay đồ, chuẩn bị rời đi. Nhưng ngay khi ánh mắt lướt qua căn phòng, cô đột nhiên nhìn thấy một khung ảnh bị úp xuống trong góc.
Cô nheo mắt, bước đến, chỉnh lại khung ảnh.
Rõ ràng khung ảnh đã từng bị đập vỡ, mặt kính xuất hiện những vết nứt nhưng vẫn chưa được thay.
Trong ảnh là Trình Chí Sơ hồi tốt nghiệp cấp ba. Vẫn còn non nớt, nụ cười không mang vẻ lạnh lùng, ngạo mạn như hiện tại mà trông có chút ngượng ngùng.
Cậu ta cầm một bó hoa, đứng bên cạnh một người phụ nữ cao gầy.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy người phụ nữ ấy, đôi mắt Phùng Uyển Âm thoáng co lại.
Cô biết người này.
Rất rõ.
Phùng Uyển Âm từ trước đến nay đều bị Chu Tân Trạch ép phải bắt chước cô ta, từ ăn mặc đến thói quen đều phải giống nhất có thể.
Nhưng tại sao Bạch Nguyệt Quang của Chu Tân Trạch lại xuất hiện ở đây?
Chưa đầy ba giây, Phùng Uyển Âm lập tức hiểu ra.
Cô đã hiểu vì sao Trình Chí Sơ lại tìm cô rồi.
Phùng Uyển Âm bĩu môi đầy châm chọc.
Mấy kẻ có tiền này đúng là biết chơi thật đấy, đến cả Bạch Nguyệt Quang cũng phải dùng chung? Đã là thế thân thì cũng phải chọn chung một kiểu? Cái này đúng là… buồn cười đến mức cha cô sống lại chắc cũng phải đập bàn.
Bỗng nhiên, một giọng nói lạnh lùng đầy sát khí phá tan sự yên tĩnh trong phòng:
“Ai cho cô động vào đồ của tôi? Bỏ xuống!”
Phùng Uyển Âm bị giật mình, thế là cô cố ý… làm rơi khung ảnh xuống đất.
Khuôn mặt của Trình Chí Sơ trong nháy mắt trở nên u ám đầy sát khí, cậu ta sải bước lao nhanh đến.
Phùng Uyển Âm còn chưa kịp phản ứng thì đã bị một lực kéo mạnh suýt ngã nhào.
Trình Chí Sơ đỏ mắt nhặt lấy khung ảnh.
Ở sau lưng cậu ta, Phùng Uyển Âm nở một nụ cười lạnh lẽo.
Nhưng khi cậu ta quay lại, trên mặt cô chỉ có vẻ hoảng hốt lo lắng:
“Tiểu Sơ, chị không cố ý đâu… Chị thấy khung ảnh bị đổ nên chỉ muốn đặt nó lại ngay ngắn thôi mà…”
Trình Chí Sơ lườm cô một cái sắc lẹm: “Cút ngay.”
Phùng Uyển Âm bày ra vẻ mặt bị tổn thương nghiêm trọng, đôi mắt lập tức ngân ngấn nước:
“Tiểu Sơ…”
Trình Chí Sơ rõ ràng chẳng thèm quan tâm:
“Đừng gọi cái tên này, cô không xứng. Bây giờ tôi không muốn nhìn thấy cô.”
Giọng cậu ta lạnh đến mức không chừa lấy một tia thương lượng.
Phùng Uyển Âm siết chặt ngón tay, sắc mặt tái nhợt:
“Nhưng mà giờ không gọi được xe…”
Trình Chí Sơ mất kiên nhẫn, trực tiếp rút điện thoại ra: “Mười nghìn đủ không? Cút ngay.”
Phùng Uyển Âm nhìn màn hình hiển thị tin nhắn chuyển khoản mà suýt bật cười thành tiếng.
Tiền kiếm dễ thế này sao?!
Cho cô mười nghìn? Đừng nói là đi bộ, bảo cô bò về cũng được ấy chứ! Biết bao nhiêu người làm cả tháng còn chưa kiếm nổi ngần này cơ mà.
Trên mặt cô vẫn giả vờ đầy tổn thương, nhưng rốt cuộc vẫn "miễn cưỡng" chấp nhận:
“Vậy em nhớ giữ gìn sức khỏe, chị vài ngày nữa sẽ lại đến thăm em. À, nhớ đấy nhé, mai em có buổi kiểm tra sức khỏe, đừng quên.”
Trình Chí Sơ vốn định nói “sau này đừng đến nữa,” nhưng khi nhìn vào đôi mắt cô, lời đến cổ họng lại không nói ra được, chỉ có thể lạnh lùng nhìn theo bóng lưng cô rời đi một cách luyến tiếc.
Mãi đến khi cửa phòng đóng lại, sắc mặt cậu càng trở nên âm trầm.
Trong đầu vẫn văng vẳng giọng nói trong cuộc điện thoại khi nãy:
“Tiểu Sơ, lần này chị có chuyến lưu diễn ở nước ngoài, có lẽ không thể về cùng em đón sinh nhật rồi. Lần sau chị sẽ bù lại cho em, được không?”
Ngực cậu như có ngọn lửa thiêu đốt.
Lại là “lần sau”! Cậu bắt đầu nghi ngờ liệu chị gái có thực sự muốn quay về không nữa!
Rõ ràng là cậu tức giận vì chị gái không chịu về, thế nên mới trút giận lên Phùng Uyển Âm.
Nhưng thì sao chứ?
Cậu bỏ tiền ra, Phùng Uyển Âm phải chịu đựng. Hơn nữa, ai bảo cô thích cậu ta làm gì?
Trình Chí Sơ nằm trở lại giường.
Đêm khuya yên tĩnh đến đáng sợ.
Cậu cảm thấy khó chịu, nhìn bên cạnh trống trơn, hoàn toàn không quen.
Những ngày qua, Phùng Uyển Âm gần như luôn ngủ bên cạnh cậu.
Cậu cầm điện thoại lên, theo bản năng mở tin nhắn xem cô có nhắn gì cho cậu không.
Nếu cô cầu xin cậu, cậu có thể “miễn cưỡng” lái xe đón cô về.
Ai ngờ, vừa mở ra đã thấy hai tin nhắn.
[Đối phương đã nhận 5000 chuyển khoản.]
[Đối phương đã nhận 10000 chuyển khoản.]
Không một lời nhắn nào.
Gương mặt Trình Chí Sơ lạnh đi, tay siết chặt điện thoại.
Ba giây sau, “RẮC” một tiếng…
Chiếc điện thoại vỡ nát thành từng mảnh.
Tốt lắm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)