Đôi mắt mông lung của thiếu niên khẽ mở, hình bóng Phùng Uyển Âm trong mắt cậu lại chồng khít với dáng vẻ chị gái.
Trình Chí Sơ giọng nghẹn ngào, đôi mắt hoe đỏ:
“Chị… cuối cùng chị cũng tới thăm em rồi. Chị có biết là em nhớ chị đến nhường nào không?”
Hả, say rồi à?
Phùng Uyển Âm nhíu mày, lòng thầm ngộ ra: hóa ra hôm nay cô phải đóng vai Tống Kim Đường.
Nguyên tắc nghề nghiệp là gì?
Khách hàng chính là thượng đế!
Thượng đế nói cô là ai, thì cô chính là người đó!
Cô lập tức vươn tay ôm cậu vào lòng, giọng dịu dàng như mật:
“Chị biết rồi. Vậy nên giờ chị đã tới đây, nghe lời nào, em đừng uống nữa có được không?”
Bàn tay Trình Chí Sơ run lên bần bật.
Chị gái ôm cậu rồi? Thật sự là chị gái sao?
Mùi hương quen thuộc len vào cánh mũi, cuối cùng thiếu niên cũng hoàn toàn tin tưởng.
“Không…” Giọng cậu nghẹn lại, ẩn chứa uất ức,
“Hôm nay chị cho em leo cây, đi gặp thằng đàn ông khác rồi.”
Ôi trời, chị gái cho leo cây còn ít sao?
Phùng Uyển Âm lập tức đoán ra, chắc chắn cái “người đàn ông khác” kia chính là Chu Tân Trạch.
Dù gì hai tên này cũng cùng “share” chung một ánh trăng sáng cơ mà.
Cô khẽ vỗ lưng cậu, nhỏ nhẹ dỗ dành:
“Sao lại thế được? Hôm nay chị thực sự có việc gấp, đâu phải cố tình thất hẹn với em.”
“Xạo!” — choang! — cái chai rượu vỡ nát dưới chân.
“Em đã hỏi rồi, chị hoàn toàn rảnh rỗi! Chị đi tìm cái tên Chu Tân Trạch đó…”
Ủa, đoán trúng thật kìa.
Phùng Uyển Âm thầm tính toán, đang cân nhắc xem trả lời thế nào mới làm vừa lòng thằng nhóc nóng nảy này.
Nhưng chưa kịp nghĩ xong, sự im lặng của cô đã khiến Trình Chí Sơ bùng nổ.
“Chị lại không nói! Có phải chị không muốn dỗ em nữa không!”
Ai bảo thế?
Cô nhanh trí nghĩ, chỉ là đang lựa lời cho khéo thôi.
“Nào nào, để chị đỡ em lên giường, ngồi dưới đất sẽ cảm lạnh mất.”
Vừa toan dìu cậu, tay đã bị siết chặt lại.
Giọng cậu trầm đục, bất mãn:
“Có phải… chị định đặt em lên giường rồi bỏ đi?”
Nào có chuyện đó?
Làm nghề phục vụ khách hàng, Phùng Uyển Âm nào dám làm điều “phạm thượng” như vậy.
“Không đâu, chị sẽ không đi. Em ngoan ngoãn nằm nghỉ, để chị dọn phòng, mảnh thủy tinh nhiều quá, lỡ dẫm phải thì nguy.”
Từ trên giường, thiếu niên bất ngờ buông một câu ngây ngô:
“Nếu em và Chu Tân Trạch cùng bị thương, chị sẽ chăm ai trước?”
Trời đất, câu hỏi mẫu giáo thế này cũng bày ra được.
Cô vừa quét mảnh vỡ, vừa mỉm cười:
“Tất nhiên là chị sẽ chăm em trước rồi.”
Câu nói ấy ngay lập tức làm cậu vui vẻ trở lại, ngoan ngoãn nằm yên, mắt dõi theo bóng dáng bận rộn của “chị gái”.
Khi căn phòng cuối cùng cũng được dọn dẹp gọn gàng, giọng cậu lại trĩu nặng nỗi buồn:
“Chị ơi, lại đây… ngồi với em đi.”
Ôi trời, bám dai thật.
Phùng Uyển Âm mặt tỉnh bơ, ngồi xuống cạnh giường, nhẹ nhàng ôm thiếu niên vào ngực.
“Chị, lại gần chút nữa đi. Em muốn hôn vào mái tóc chị, ngửi mùi hương trên tóc chị.”
“Hương tóc”? Rõ ràng là lấy cớ!
Cô nhìn thấu tâm tư ấy, cong môi cười, nụ cười gần như giống hệt Tống Kim Đường:
“Tiểu Sơ vẫn y như xưa, lúc nào cũng bướng bỉnh.”
Trình Chí Sơ không phủ nhận, nâng mấy lọn tóc lùa qua kẽ tay, say mê đến ngẩn ngơ.
Không khí dần trở nên mờ ám.
“Chị gái” mà cậu thương nhớ ngồi ngay bên giường, đôi môi gần ngay trước mắt…
Hơi thở cậu dồn dập, từng chút một cúi xuống, tiến lại gần.
Chỉ còn cách một li thôi…
Đúng lúc ấy, nhạc chuông đặc biệt của Tống Kim Đường vang lên, phá tan bầu không khí.
Như một chậu nước lạnh tạt thẳng xuống, Trình Chí Sơ lập tức tỉnh táo, đôi mắt nhìn rõ người mà nãy giờ cậu gọi “chị gái” lại là Phùng Uyển Âm.
Cậu giận dữ, vừa xấu hổ vừa uất ức, liền đẩy mạnh cô ra:
“Làm sao lại là chị chứ!”
Phùng Uyển Âm bị đẩy loạng choạng mấy bước, hốc mắt lập tức đỏ lên:
“Xin lỗi, chị chỉ là…”
Trong lòng cô không nhịn được mà lẩm bẩm: Đúng là trở mặt còn nhanh hơn lật sách.
Trình Chí Sơ hung hăng trừng cô một cái, ngay sau đó lại quay sang nghe điện thoại với gương mặt dịu dàng khác hẳn.
Giọng Tống Kim Đường truyền tới, mềm mại ngọt ngào:
“Tiểu Sơ, chiều nay chị không đến xem em thi đấu, em không giận chứ? Chị không cố ý đâu.”
Ánh mắt cậu như chứa cả hồ nước xuân, ôn nhu đến nhỏ giọt:
“Không sao đâu chị à, em không giận. Em biết chị không cố ý.”
Trong lòng Phùng Uyển Âm liền nở nụ cười chua chát:
Ừ, đúng rồi, bây giờ thì em không giận chị ta đâu, bởi mới nãy em đã trút giận hết lên đầu chị đây rồi còn gì…
Haizz, tất cả chỉ để giữ mạng mà thôi…
“Vậy thì tốt, Tiểu Sơ. Chị gác máy trước nhé, khi nào rảnh mình lại nói chuyện.”
Ánh sáng trong mắt Trình Chí Sơ lập tức ảm đạm:
“Vâng, chị…”
Điện thoại tắt, cậu ngơ ngẩn nhìn màn hình thật lâu. Chị gái hiếm khi về, thế mà lại chẳng chịu ở bên cậu thêm chút nào…
“Tiểu Sơ, em ổn chứ?”
Tiếng nói của Phùng Uyển Âm kéo cậu về hiện thực.
Mặt Trình Chí Sơ lập tức phủ một tầng mây đen:
“Cút ngay cho tôi!”
Trong lòng cậu dâng lên sự áy náy tột độ, cái người đàn bà này lại dám giả mạo chị gái, mà bản thân cậu thì suýt nữa làm ra chuyện có lỗi với chị gái thật sự.
“Còn chưa đi? Cút! Lập tức cút ra ngoài!”
Ánh mắt cậu đỏ ngầu vì phẫn nộ, nhìn chẳng khác nào dã thú nổi điên. Cậu đập giường thình thịch, từng cú như muốn đấm xuyên nệm.
“Á…!” Phùng Uyển Âm rơi nước mắt lã chã:
“Tiểu Sơ, tay chị đau quá…”
Phùng Uyển Âm khịt mũi, yếu ớt nói:
“Chị không nhìn rõ…”
Phiền chết đi được.
Cậu cau mày, lục lọi ra hộp thuốc rồi quẳng phịch xuống đất:
“Bôi thuốc xong thì cút ngay!”
Phùng Uyển Âm vừa nức nở vừa rón rén tự mình xử lý vết thương.
Trình Chí Sơ sốt ruột, gắt:
“Không được khóc nữa!”
“Xin lỗi, Tiểu Sơ… chị chỉ lo cho em thôi. Đừng giận nữa, nằm nghỉ đi…” Giọng cô dịu dàng như mèo nhỏ sợ bị mắng.
“Hay là… để chị nấu bát canh giải rượu rồi đi nhé? Nếu không chị sợ sáng mai em sẽ mệt lắm.”
Ngay khi ấy, trong đầu cô vang lên tiếng cơ giới: ‘Điểm cún ngoan +1’
Cô chớp mắt, giọng run run như chim sẻ cụp cánh:
“Được không…?”
Trái tim Trình Chí Sơ thoáng mềm đi, những lời cay nghiệt mắc lại trong cổ.
Cậu quay đầu, hạ giọng lạnh lùng:
“Được. Nhưng nấu xong thì lập tức biến ngay.”
Phùng Uyển Âm mắt đỏ hoe, nước mắt lăn dài trên má, cố tình khóc thêm một lúc rồi mới chậm rãi đi nấu canh giải rượu.
Còn Trình Chí Sơ ngồi đó, vẻ mặt u ám, mở điện thoại xem nhật ký cuộc gọi. Quả nhiên, chính cậu là người đã gọi Phùng Uyển Âm tới, căn phòng này cũng nhờ cô mà đã gọn gàng sạch sẽ.
Ngón tay cậu lướt vài cái rồi buông điện thoại xuống, tiện tay kéo chăn che kín đầu, không biết đang nghĩ gì.
Trong bếp, điện thoại Phùng Uyển Âm rung lên. Cô vừa nhìn màn hình đã sáng bừng mặt mày, vào tài khoản hẳn năm vạn, còn nhiều hơn mấy lần trước.
“Tiểu Sơ… canh giải rượu chị để trong bếp nhé, nhớ uống kẻo mai lại khó chịu…”
Dưới lớp chăn vọng ra giọng mơ hồ:
“Biết rồi, chị đi đi!”
“Tiểu Sơ, chỉ cần em cần, chị sẽ luôn ở đây.”
Đôi mắt Phùng Uyển Âm cụp xuống, môi mấp máy rồi lại khép lại. Một giọt lệ long lanh rơi xuống. Cô lặng lẽ, mang theo dáng vẻ “hồn xiêu phách lạc” mà rời khỏi nhà Trình Chí Sơ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)