Như thể sợ Lâm Sâm đổi ý, Phùng Uyển Âm lại lập tức hóa thân thành dáng vẻ yếu ớt mảnh mai, ngã gọn vào vòng tay anh.
Đôi mắt hoe đỏ, giọng run run:
“Anh… chân em đau quá, chắc em không đi nổi đâu…”
Giọng Lâm Sâm hiếm khi mềm đi một chút, cánh tay vòng ôm cô chặt hơn:
“Tựa vào anh mà đi.”
Bóng lưng hai người vừa rời đi, trùng hợp lọt ngay vào tầm mắt Chu Tân Trạch.
Điếu thuốc ngậm trên môi lóe sáng rồi tắt, khói mơ hồ che đi gương mặt lạnh lùng. Đôi mắt đen sâu thẳm gợn lên thứ cảm xúc mà chẳng ai hiểu nổi.
Trong lòng anh bỗng dấy lên một cơn phiền muộn khó tả.
Đúng lúc này, Tống Kim Đường mang giày cao gót bước lại, vừa khéo nhìn thấy cảnh ấy.
Cô ta dừng lại nơi khúc quanh, chỉ thấy Chu Tân Trạch hơi thất thần, ánh mắt dán chặt vào bóng dáng Phùng Uyển Âm đang xa dần.
Trong mắt anh, thứ tình cảm ấy – là thứ mà Tống Kim Đường chưa từng thấy bao giờ.
Trái tim cô ta như rơi thẳng xuống đáy vực, một cơn nguy cơ mãnh liệt dâng lên như thủy triều.
Cô ta siết chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn mà chẳng thấy đau.
Nỗi bất an cứ thế dâng lên.
Lảo đảo quay về hội trường, trong lòng Tống Kim Đường ngổn ngang nỗi lo.
Đúng lúc ấy, một chàng trai bước đến:
“Chị Kim Đường, chị còn nhớ em không? Em học cùng lớp với Trí Sơ…”
Tống Kim Đường mỉm cười nhạt, khéo léo ngắt lời:
“Xin lỗi, chị hơi mệt. Em tránh qua một chút nhé?”
“À… vâng.” Cậu ta cúi đầu, có chút hụt hẫng, rồi lấy điện thoại ra mở một tấm ảnh.
“Chị xem này, người này trông giống chị quá. Vừa nãy em còn lầm tưởng là chị.”
Trong ảnh, rõ ràng là Phùng Uyển Âm trong bộ váy dài màu xanh lá.
Tống Kim Đường cầm lấy, ngắm rất lâu. Rồi khẽ mỉm cười:
“Em cho chị xin WeChat nhé, gửi ảnh này cho chị được không?”
Cậu con trai căng thẳng đến mức tưởng như nằm mơ.
Tống Kim Đường dịu dàng nhắc:
“Sao em chưa đồng ý?”
“À! Em đồng ý ngay đây!” Cậu ta hoảng hốt bấm xác nhận.
Ảnh được gửi sang ngay lập tức.
Trong mắt Tống Kim Đường thoáng qua chút phức tạp, rồi lại biến mất.
“Cảm ơn em, chị đi trước nhé.”
Cô ta cầm điện thoại, một mình rẽ vào góc yên tĩnh.
Nhanh chóng, cô ta bấm gọi. Giọng có chút run mà người khác khó nhận ra:
“Tiểu Lưu, điều tra giúp chị. Cô gái trong ảnh này có quan hệ gì với Tân Trạch, đặc biệt là nửa năm nay, không được bỏ sót chi tiết nào!”
Giọng Tiểu Lưu vang lên từ đầu dây bên kia:
“Rõ, tiểu thư.”
Cúp máy, Tống Kim Đường ngồi xuống bậc thang, lặng lẽ chờ đợi.
Không biết bao lâu sau, màn hình điện thoại sáng lên.
Cô ta vội mở ra, chạm ngón tay sơn móng nổi bật vào tập tài liệu.
Trong đó, ghi rõ – người con gái trong ảnh tên là Phùng Uyển Âm.
Bởi dung mạo giống hệt Tống Kim Đường, nên bị Chu Tân Trạch xem như thế thân.
Nửa năm qua, anh luôn kề cận cô.
Tim Tống Kim Đường thắt chặt.
Thế thân… rồi sau đó thì sao?
Cô ta sốt sắng nhắn hỏi, hai người họ hiện tại còn qua lại không.
Tiểu Lưu gửi về một đoạn ghi âm:
[Theo điều tra, sau khi tiểu thư trở về nước, thiếu gia đã chấm dứt với cô ta.]
Tống Kim Đường tắt điện thoại, trái tim dần lắng xuống, nhưng trong lòng vẫn mơ hồ bất an.
Cô ta không ngừng tự trấn an:
Không sao, Chu Tân Trạch chỉ coi cô như cái bóng. Người anh yêu nhất, mãi mãi là mình.
Nghĩ vậy, nụ cười trên gương mặt Tống Kim Đường lại dần trở lại.
Tin nhắn trên điện thoại reo liên hồi, đều là từ Trình Chí Sơ gửi tới, hỏi cô ta đang ở đâu, sao mãi chưa quay lại.
Tống Kim Đường bất giác bật cười, khẽ nhấc váy quay về bữa tiệc sinh nhật.
Cậu bé này đúng là… bám mình như sam.
Ngoài trời đêm đặc quánh như mực, dày đến mức ngay cả một ngôi sao cũng chẳng lọt qua nổi.
Trong xe, Lâm Sâm nắm chặt vô-lăng, ánh đèn đường hắt lên nửa gương mặt lạnh nhạt.
Phùng Uyển Âm ngồi ghế phụ, cúi đầu, mái tóc mềm xõa trước ngực, vài lọn rối khẽ che mất biểu cảm.
Giọng trầm ổn vang lên:
“Em đang nghĩ gì vậy?”
Cô giật mình, lúng túng cười:
“À… không, không có gì hết.”
Tất nhiên không thể nói là đang nghĩ cách vặt lông cừu của anh rồi…
Lâm Sâm im lặng hồi lâu, sau đó mới dời ánh mắt.
Chẳng mấy chốc, xe dừng lại.
Ngẩng đầu lên, Phùng Uyển Âm mới phát hiện đã về đến nhà.
Cô chớp chớp mắt, giọng mềm nhũn:
“Anh, anh đưa em lên được không? Chân em đang đau, em không đi nổi…”
Thấy anh không phản ứng, Phùng Uyển Âm lập tức tăng công suất, dồn hết sức long lanh của đôi mắt nai tơ ra.
Đôi mày Lâm Sâm khẽ cau lại, ánh mắt thoáng nhuốm chút sắc thái khó phân biệt, dù gương mặt vẫn lạnh như thường.
Phùng Uyển Âm mừng thầm. Ồ, thì ra khối băng này cũng có lúc tan chảy.
Cửa xe đóng lại, cô cố nhảy lò cò theo sau anh bằng chân lành.
Ai ngờ vừa mở cửa ra, đập ngay vào mắt là một cầu thang dài dằng dặc.
Ánh mắt Lâm Sâm thoáng ngạc nhiên, có vẻ anh không nghĩ Phùng Uyển Âm lại ở chỗ không có thang máy thế này.
“Anh, phiền anh đỡ em nha!”
Cô cười ngọt, “Nhà em ở tầng năm. Mỗi lần leo mấy tầng này em đều thấy muốn xỉu. Giá mà có thang máy thì tốt biết mấy.”
Người đàn ông mím môi, rốt cuộc cũng chìa tay.
Phùng Uyển Âm thầm lẩm bẩm trong bụng: Lúc nãy còn lạnh lùng hất tay em ra, giờ lại chìa ra cho nắm? Haizz, thôi vì nhiệm vụ, nhịn hết!
Cô tự ám thị bản thân vài câu cho thêm dũng khí.
“Em ngẩn ngơ cái gì thế?” Giọng anh vẫn băng giá.
Phùng Uyển Âm liếc anh một cái, làm bộ sùng bái:
“Tại anh đẹp trai quá, em bị mê hoặc luôn rồi.”
Đáng tiếc, câu nịnh bợ này chẳng làm đối phương lay động, anh chỉ lạnh mắt ra hiệu cô nắm tay.
Có hơi cụt hứng, nhưng Phùng Uyển Âm nhanh chóng vực lại tinh thần, bám chặt lấy cánh tay anh, còn cố tình ôm sát thêm một chút.
Thân thể Lâm Sâm khẽ cứng lại, nhưng chỉ trong chốc lát đã trở lại bình thường.
Cuối cùng, cả hai cũng lên tới căn hộ thuê nhỏ bé của Phùng Uyển Âm.
Sơn cửa bong tróc loang lổ, khi cô vặn khóa, cánh cửa phát ra tiếng kẽo kẹt khó nghe khiến Lâm Sâm cau mày.
Bên trong chỉ tầm năm mươi mét vuông, chiếc sofa khổng lồ gần như chiếm nửa phòng khách.
Nhưng nhà cửa sạch sẽ, đồ đạc ngăn nắp, có thể thấy chủ nhân cũng khá chịu khó chăm chút.
“Anh, nhà em đơn sơ vậy thôi, mong anh đừng chê.”
Cô nở nụ cười ngọt ngào, chỉ vào sofa:
“Anh ngồi đây đi, chỗ này rộng rãi lắm.”
(Thật ra sofa chiếm nửa căn hộ, chẳng rộng rãi chỗ nào cả…)
Cơ hội tới rồi, thời khắc kiếm thêm điểm thiện cảm đây!
Phùng Uyển Âm khẽ cắn môi, dang tay ôm chặt lấy Lâm Sâm, mắt hoe đỏ như sắp khóc:
“Anh, em thật lòng thích anh. Anh có thể cho em một cơ hội không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

