Thẩm Nhiên vội vã vắt chân lên cổ cuối cùng cũng đuổi kịp chuyến tàu điện ngầm cuối cùng.
Giấc ngủ vừa rồi suýt chút nữa đã làm lỡ việc lớn.
Kê Châu đã chuẩn bị sẵn cho cô một chiếc xe chuyên dụng ngay gần cửa ra sân bay, cô chỉ cần mặc quần áo tử tế rồi ngồi bên trong chờ đợi.
Thẩm Nhiên nhanh chóng trang điểm qua một lượt rồi soi gương ngắm nghía một lúc lâu.
Rất tốt, chính là kiểu trang điểm sương sương tự nhiên mà Thẩm Nhu Nhu thích.
Thẩm Nhiên của những ngày đầu mới bước chân ra xã hội cực kỳ không rành chuyện trang điểm, thế nhưng những màn đấu đá khốc liệt của chốn công sở sẽ khiến mọi sinh viên mới ra trường đều phải nhanh chóng thích nghi với môi trường, đồng thời rèn luyện cho bản thân những kỹ năng thích ứng vô cùng hiệu quả.
Việc thường xuyên phải gặp gỡ khách hàng để bàn bạc dự án, khiến cho một người bị thiếu ngủ trầm trọng như Thẩm Nhiên đã tôi luyện thành công kỹ năng trang điểm siêu tốc trong vòng năm phút, cho dù lúc lên xe khoảng cách đến lúc Kê Châu hạ cánh chỉ còn lại sáu phút ngắn ngủi, cô vẫn có thể hoàn thành đâu vào đấy.
Đặt gương xuống và mở điện thoại lên, cô nhận được tin nhắn do quản lý của Kê Châu gửi tới:
"Đã hạ cánh, khoảng mười lăm phút nữa sẽ đến."
Thẩm Nhiên đáp lại một chữ "ok", trong lòng thầm nghĩ quả nhiên bản thân vẫn đến sớm hơn dự định.
Thẩm Nhiên bấm vào xem.
Kê Châu đã hạ cánh, dưới sự bảo vệ nghiêm ngặt của đội ngũ an ninh, anh đi dọc theo lối đi để ra ngoài.
Lượng fan hâm mộ đến đón sân bay đông nghịt như nước thủy triều, Kê Châu hầu như không có phản ứng gì, ngoại trừ việc đưa tay đỡ lấy một fan nữ bị chen lấn đến góc khuất suýt ngã.
Thẩm Nhiên trơ mắt nhìn hai từ khóa #lam_fan_cua_Ke_Zhou_la_phuc_phan_cua_chung_ta# và #fan_cua_Ke_Zhou_la_nhung_dua_tre_hanh_phuc_nhat_the_gioi# vù vù leo thẳng lên bảng xếp hạng hot search, chỉ mất chưa đầy năm phút đã chễm chệ ở vị trí đầu.
Kê Châu không chỉ là ảnh đế mới nổi mà hiện tại còn là nam diễn viên lưu lượng cực kỳ hot, phần lớn thành công này đều nhờ vào nguồn lực hậu thuẫn từ bố mẹ anh.
Bố mẹ Kê Châu từ khi còn trẻ đã là những nhà sản xuất nổi tiếng trong giới, nguồn lực tích lũy qua nhiều năm khiến Kê Châu vừa sinh ra đã được định sẵn lộ trình phát triển trong tương lai khi bước chân vào giới giải trí.
Để bồi dưỡng ra một thế hệ con nhà sao xuất sắc, bố mẹ Kê Châu từ nhỏ đã đặt ra yêu cầu cực kỳ khắt khe đối với anh, không chỉ kiểm soát chặt chẽ chuyện học tập, thói quen sinh hoạt, ngoại hình mà còn quản lý nghiêm ngặt các mối quan hệ bạn bè xung quanh.
Từ khi còn rất nhỏ, Kê Châu đã bị truyền thông gắn cho cái mác "đứa trẻ hoàn hảo".
Tiểu thuyết gốc từng miêu tả rất kỹ nội tâm của Kê Châu, anh thường xuyên cảm thấy bản thân giống như một công cụ hoàn hảo do chính bố mẹ nhào nặn nên, bề ngoài thì tưởng chừng phong quang vô hạn nhưng thực chất lại hoàn toàn không có chút quyền lên tiếng nào.
Anh không thể tự quyết định nên chọn ê-kíp nào, đề tài gì, hợp tác với ai, thậm chí ngay cả khi gặp phải những kịch bản bản thân vô cùng chán ghét cũng chẳng có nổi quyền được từ chối.
Thế nên sau khi bộ phim đầu tay do ê-kíp khủng tạo ra ra mắt lại chịu cảnh thảm bại, ngoài những lời mắng chửi ngập trời trên mạng xã hội, bố mẹ cũng thất vọng cùng cực về anh, đi đến đâu cũng chỉ toàn là trách mắng.
Khoảng thời gian đó, anh rơi vào sự dằn vặt và hoài nghi bản thân chưa từng có.
Kết quả là, Kê Châu mất liên lạc hoàn toàn với thế giới bên ngoài.
Không ai biết anh đi đâu, bố mẹ Kê Châu huy động tất cả các mối quan hệ tìm kiếm đến mức phát điên.
Điều này vô tình trở thành cơ hội của Thẩm Nhu Nhu.
Mang theo hệ thống vạn nhân mê, cô ta biết rõ nguyên nhân khiến Kê Châu đau khổ, cũng biết rõ sau khi mất liên lạc thì anh đã trốn đến nơi nào.
Cô ta chỉ cần giả vờ tình cờ gặp gỡ, chuẩn bị sẵn kịch bản lời thoại, đóng vai một người không hề quen biết Kê Châu nhưng lại dùng danh nghĩa của một "người lạ" để bày tỏ sự công nhận, ngưỡng mộ đối với thần tượng, sau đó thể hiện sự quan tâm chân thành của mình.
Khoảng thời gian tiếp xúc và ở bên Thẩm Nhu Nhu lần đầu tiên ấy, Kê Châu đã cảm thấy sự nhẹ nhõm chưa từng có trong đời.
Thẩm Nhu Nhu có thể thấu hiểu sự phẫn uất của anh, có thể nhận ra những dụng ý trong diễn xuất của anh, có thể đồng cảm với sự hoang mang và những trăn trở của anh về cuộc đời.
Điều quan trọng nhất là, cô ta thốt ra những lời đó trong hoàn cảnh hoàn toàn không biết gì về thân phận thật sự của anh.
Không hề lẫn lộn chút mưu mô tính toán hay giả tạo nào.
Đó là lần đầu tiên anh cảm nhận được sự chân thành trọn vẹn, không vụ lợi từ người khác.
"Xoạt…"
Cửa xe kéo ra, trong luồng không khí lạnh buốt bất ngờ ùa vào, hình ảnh Kê Châu đeo khẩu trang xuất hiện.
Có chiếc ô che phía sau lưng anh để chắn đi tầm nhìn của truyền thông và đông đảo người hâm mộ.
Thẩm Nhiên không nhịn được mà thầm cảm thán gan dạ của Kê Châu đúng là lớn thật, dù sao anh cũng là diễn viên chứ không phải thần tượng thần thánh gì cam lòng giấu giếm, lượng fan bạn gái dưới trướng lại vô cùng đông đảo, lén lút mặn nồng với người khác đã đành, vậy mà lại dám công khai đưa thẳng người khác giới lên xe thế này.
Số lượng công việc PR mà cô từng nhận trước kia không hề ít, những tình huống kiểu này chính là thứ khiến người ta đau đầu nhất.
Trong lòng thì nhủ thầm chê bai như vậy, nhưng trên mặt cô lại nhanh chóng bày ra dáng vẻ dịu dàng chu đáo, cất giọng gọi khẽ một tiếng "A Châu".
Kê Châu ngước mắt lên, trong tầm mắt, "Thẩm Nhu Nhu" đang nhìn anh với ánh mắt đầy quan tâm, trên người mặc chiếc váy dạ hội do chính tay anh lựa chọn, trong đôi mắt dường như có ánh sao lấp lánh.
Y như lần đầu tiên hai người gặp mặt và nhắc đến cái tên "Kê Châu" vậy.
Khoảnh khắc đó, ngay cả bản thân anh cũng ngẩn ngơ mất một lúc, như bị ma xui quỷ khiến mà ngắm nhìn khuôn mặt Thẩm Nhiên, giơ tay muốn chạm vào: "Nhu Nhu..."
"A Châu, anh đói chưa? Em tự tay làm bánh mì kẹp cho anh đấy."
Thẩm Nhiên khéo léo né tránh, chớp lấy cơ hội lôi ra chiếc bánh mì kẹp có giá đắt cắt cổ vừa mua ở siêu thị đắt đỏ trong sân bay, kèm theo một bình sữa ấm đưa qua.
"Dạ dày còn đau không? Uống chút sữa ấm sẽ dễ chịu hơn đấy."
Kê Châu khựng lại một nhịp, đón lấy chiếc bánh mì và sữa, khóe môi khẽ nhếch lên nở nụ cười nhạt:
"Đã lâu lắm rồi Nhu Nhu không làm bánh mì cho anh ăn."
Thẩm Nhiên cũng cười theo, giọng điệu dịu dàng tựa gió xuân:
"Nếu A Châu thích, sau này ngày nào em cũng làm cho anh nhé?"
Cho dù trong thâm tâm Kê Châu đã tự cảnh cáo bản thân vô số lần rằng Thẩm Nhiên chỉ là thế thân của Thẩm Nhu Nhu, chỉ dùng để xoa dịu tạm thời mà thôi, cô không phải là Nhu Nhu thật sự.
Thế nhưng vào giây phút này, đối diện với một Thẩm Nhiên đang mỉm cười nói với mình như thế, anh chỉ muốn gật đầu.
Thế là anh nói: "Được."
Bóc lớp vỏ bánh mì, Kê Châu cắn nhẹ một miếng.
Hai ngày liên tục bôn ba khiến vùng dạ dày của anh âm ỉ đau nhức, hơi ấm từ ly sữa phần nào làm dịu đi cảm giác khó chịu.
Tiêu chuẩn quản lý bản thân của một nghệ sĩ khắc nghiệt gần như cực đoan, Thẩm Nhiên đếm nhịp độ anh cắn thức ăn, Kê Châu tối đa cũng chỉ ăn đúng ba miếng rồi đặt chiếc bánh mì xuống, ngẩn ngơ nhìn ra khung cửa sổ không biết đang suy nghĩ điều gì.
"Anh mệt rồi à?"
Thẩm Nhiên xích lại gần, nhét chiếc túi sưởi đã chuẩn bị sẵn vào lòng bàn tay Kê Châu:
"Trời lạnh lắm, đừng để bị cảm lạnh."
Lòng bàn tay bỗng chốc trở nên ấm áp, Kê Châu ngước mắt lên.
Đầu ngón tay lạnh ngắt giờ đây được bao bọc trong sự ấm áp, tâm trạng u ám phút chốc như được rọi vào một tia nắng mai.
Thấy Thẩm Nhiên định lùi người ngồi lại chỗ cũ, anh theo phản xạ nắm lấy cổ áo cô, cứ như sợ cô sẽ bỏ đi bất cứ lúc nào.
"Em đi đâu đấy?"
"Em có đi đâu đâu."
Thẩm Nhiên kéo tay Kê Châu ra qua lớp vải áo, tiện tay cầm lấy chiếc chăn mỏng đắp lên người anh:
"Nghỉ ngơi một lát đi, lát nữa mới tới sàn đấu giá cơ mà."
"Ừ."
Nhận được lời hứa hẹn của Thẩm Nhiên, Kê Châu tựa lưng vào ghế.
Khối lượng công việc kéo dài cùng với môi trường áp lực cao suốt thời gian qua đã khiến anh mệt mỏi đến mức tinh thần có chút lơ mơ.
Lúc này vừa ăn chút đồ lót dạ, cộng thêm không gian ấm áp bên trong xe, dù bản thân muốn giữ tỉnh táo nhưng chỉ vài phút sau anh đã thiếp đi lúc nào không hay.
"Nhu Nhu..."
Thẩm Nhiên nghe thấy tiếng lẩm bẩm trong giấc ngủ của anh.
Giọng điệu vốn dĩ luôn thanh lãnh nay lại phảng phất chút mong manh, cùng với sự mông lung khó tả.
"Em... Có thực sự thích anh không?"
Thẩm Nhiên cúi người, kéo lại chăn cho ngay ngắn rồi chu đáo đáp lời: "Tất nhiên là thích rồi."
Giọng điệu này là của Thẩm Nhu Nhu, thế nhưng biểu cảm trên mặt Thẩm Nhiên lúc này lại vô cùng tỉnh táo.
Không hề có chút vướng bận lụy tình nào, trong đầu chỉ duy nhất một niềm khát khao hướng về tiền tài.
Đương nhiên là thích tiền của anh rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)