Sau khi rời khỏi phòng, cô nghe thấy những lời nói thoạt nghe có vẻ quan tâm nhưng thực chất là đang phàn nàn của Nhu Nhu.
"Tinh thần của chị ấy hình như không ổn lắm đúng không ạ?"
"Em đã cắt cử bác sĩ đến khám cho chị ấy rồi, ngặt nỗi chị ấy cứ nhất quyết không chịu đi khám."
"Tình trạng tinh thần thế này, vừa hại người lại vừa hại mình."
…
Mấy câu nói đã khơi mào khiến Hạ Cảng nổi cơn lôi đình.
"Khám bác sĩ cái gì chứ, cô ta vốn dĩ là cái loại rẻ tiền xương cốt, lần tới mà gặp lại cô ta nhất định em sẽ giúp chị dạy dỗ cho một trận!"
Cho nên Thẩm Nhiên đời nào lại ngốc nghếch vứt rác xong mà quay lại ngay lầu trên, chẳng phải là tự dâng mặt cho người ta đánh sao?
Cô lảng vảng đi dạo trong khu chung cư một hồi lâu, nhìn chiếc xe sang trọng đỗ dưới lầu rời đi, xác nhận Hạ Cảng đã đưa Nhu Nhu và bố mẹ cô ấy ra sân bay, lại đợi thêm nửa tiếng nữa để chắc chắn bọn họ không bỏ quên món đồ gì mà quay lại đột xuất, lúc này cô mới thong thả bước vào cửa tòa nhà.
Chính vào khoảnh khắc ấy, Thẩm Nhiên đã chạm mặt Kê Châu đang chuẩn bị đi xuống lầu.
Là một ảnh đế nên anh trang bị che chắn kín mít, đôi mày ngẩu nhíu chặt lại từ xa, tràn ngập sự khó chịu vì không gặp được Nhu Nhu, khiến cho toàn thân anh tỏa ra một tầng giá lạnh xa cách nghìn dặm không cho ai bén mảng.
Thẩm Nhiên đã đọc nguyên tác, biết rõ nguyên nhân Kê Châu đến muộn, ngoài miệng bảo là đi mua quần áo mới cho Nhu Nhu, nhưng thực chất là do Nhu Nhu cố tình tìm cách điều anh đi nơi khác, không muốn để cho bốn con cá lớn đang bị câu dắt mũi chạm mặt nhau sớm như vậy.
Việc đi lấy quần áo cần phải ra vùng ngoại ô, vốn dĩ thời gian vẫn còn dư dả, ngặt nỗi Nhu Nhu lén lút "bật mí" tung tích cho đám paparazzi, kết quả là Kê Châu bị tắc đường kẹt xe giữa đường, vòng vèo tránh né mất thêm tận hai tiếng đồng hồ.
Thế nên anh mới lỡ mất cơ hội gặp Nhu Nhu lần cuối.
Bên phía tổng giám đốc Bùi Viễn An lại càng thuận lợi hơn, chỉ cần qua hai màn cãi vã thông thường, cố tình dẫn dắt anh hiểu lầm thời gian, tưởng nhầm là ngày mai mới xuất phát là được.
Hai người còn lại, Nhu Nhu tính toán thời gian chặn trước ca phẫu thuật của Lăng Phong để gặp mặt một chút, rồi mới thông báo cho Hạ Cảng đến đón mình, thông qua cách này để hoàn thành việc điều phối bốn con cá với hiệu quả cao nhất.
Vừa chăm sóc chu đáo được cho từng người, lại vừa không để họ chạm mặt lẫn nhau, đúng là vô khuyết hoàn mỹ.
Cho dù là một quản lý sản phẩm kiêm đại sư quản lý thời gian đã lăn lộn nhiều năm nơi công sở như Thẩm Nhiên cũng phải thầm thán phục thủ đoạn cao tay của Nhu Nhu.
Thẩm Nhiên nghe xong thì ngẩn người mất một nhịp, lúc sau mới phản ứng lại được, trong cốt truyện gốc, Thẩm Nhiên từng biết em gái quen biết ảnh đế, hơn nữa mối quan hệ giữa hai người lại không hề bình thường, nên đã từng mặc quần áo của em gái chạy đến trước mặt Kê Châu để làm loạn một vận.
Cuộc tập kích táo bạo lần đó đã bị tay săn ảnh chụp lại, suýt chút nữa đã gây ra một làn sóng bão dư luận, may mắn là đã bị ê-kíp của Kê Châu đè ép xuống được.
Do đó ấn tượng của Kê Châu đối với Thẩm Nhiên cực kỳ kém cỏi, chỉ cảm thấy cô là một kẻ mạo danh vì tiền mà bất chấp thủ đoạn để trèo cao.
Thẩm Nhiên cảm thấy cạn lời trong lòng, nhưng cũng chẳng buồn phản bác lại.
Mấy lời châm chọc vốn dĩ chẳng đau ngứa gì, hiện tại ngoài việc kiếm tiền ra, cô chẳng bận tâm đến bất cứ chuyện gì khác.
"Đúng vậy đấy, tôi chính là rất thiếu tiền, nếu ảnh đế có vị trí công việc nào lương cao, thì nội bộ giới thiệu giúp tôi một tiếng nhé."
Vốn chỉ là tiện miệng nói đùa thế thôi, ai ngờ Thẩm Nhiên còn chưa bước đi được hai bậc thang thì đã nghe thấy người phía sau cất lời.
"Hậu thiên tới giúp Nhu Nhu thử quần áo đi."
Nhìn chằm chằm tấm lưng có chiều cao phảng phất giống hệt Nhu Nhu này, Kê Châu ma xui quỷ khiến thế nào lại thốt lên câu đó.
Nếu như nói lúc này trong lòng Kê Châu mang theo một tia hối hận, thì Thẩm Nhiên lại giống như bị sét đánh ngang tai.
Trong tiểu thuyết gốc, là do Thẩm Nhiên cố tình bắt chước Thẩm Nhu Nhu, mới khiến Kê Châu động tâm tư.
Thế nhưng cô đã cố tình né tránh, không đi theo cốt truyện gốc, sao kết quả vẫn hướng về một quỹ đạo giống hệt thế này cơ chứ?
Thẩm Nhiên cau mày, theo bản năng từ chối: "Tôi mới không thèm giúp cô ta thử quần áo đâu."
Lời vừa dứt, liền nghe thấy Kê Châu cất lời: "Một tiếng một vạn."
Những lời định từ chối của Thẩm Nhiên lập tức nghẹn lại ở cổ họng không sao thốt ra được nữa.
Sự thật đã chứng minh, mặc dù lúc đọc tiểu thuyết thì tức giận vì nhân vật không tranh giành, thế nhưng khi công việc lương cao thế này rơi trúng ngay trước mặt rồi, quả thực rất khó để từ chối mà!
Cô thừa cơ hội chớp lấy thời thoả thuận:
"Được thôi, anh phải thanh toán tiền đi lại xe cộ đấy nhé."
Kê Châu quay người bước xuống lầu, bóng dáng cao ráo thẳng tắp lướt qua khung cửa sổ cũ kỹ đang hắt ánh nắng chiều vào, mang theo vẻ nghệ thuật hệt như một khung cảnh trong phim điện ảnh.
Với điều kiện là phải lờ đi cái giọng điệu lạnh lùng mang theo sự chán ghét của anh.
"Được."
Đó chính là khởi đầu đưa Thẩm Nhiên bước lên con đường làm thế thân.
Còn việc được Bùi Viễn An thuê mướn thì lại càng khó hiểu hơn nữa, gia đình Thẩm Nhu Nhu khó khăn lắm mới chuyển đi được, Thẩm Nhiên còn chưa kịp ngủ một giấc cho trọn vẹn, đã bị ném thẳng ra khỏi cửa lớn cùng với đống hành lý trên người.
Trời còn chưa sáng hẳn, Thẩm Nhiên mặc bộ đồ ngủ ngồi ngẩn ngơ bên vệ đường, ngơ ngác ngẩng đầu lên, đập vào mắt chính là cái bản mặt khó ưa của Bùi Viễn An.
Anh ngồi trong xe, buổi sáng tháng mười hai vẫn còn vương vấn sương mù, gương mặt góc cạnh sắc sảo hơi cúi xuống, thờ ơ lướt lướt màn hình điện thoại.
Thẩm Nhiên ôm đầu bù tóc rối ngẩn người mất một lúc, phản ứng lại chuyện gì vừa xảy ra suýt chút nữa chửi thề thành tiếng.
Chỉ vì hiểu lầm ý của Thẩm Nhu Nhu, lỡ mất thời gian đưa tiễn cô ta, nên mới chạy đến nhà cô để giở thói côn đồ á? Đúng là khó hiểu hết chỗ nói!
"Bùi tổng, bộ não của anh phát sinh bệnh biến rồi chắc?"
Thẩm Nhiên tự cho là ngữ điệu của mình vẫn còn khá bình tĩnh.
"Quản gia Vương."
Đây là câu nói đầu tiên Bùi Viễn An thốt ra vào sáng ngày hôm nay.
Viên quản gia từ ghế phụ bước xuống, đi đến trước mặt Thẩm Nhiên, cung kính thông báo cho cô biết.
"Cô Thẩm Nhiên, từ nay về sau xin đừng làm phiền đến cuộc sống của gia đình cô Thẩm Nhu Nhu nữa, ký vào bản thỏa thuận này, cậu chủ sẽ chi trả cho cô khoản tiền bồi thường mười vạn tệ."
Thẩm Nhiên: “?”
"Đây cũng là nhà của tôi mà."
Quản gia Vương ngượng ngùng cười trừ:
"Bây giờ thì không phải nữa rồi, ổ khóa đã được thay mới, cô Thẩm Nhiên không vào được nữa đâu, cô nghe thử xem."
"Xẹt xẹt… Cạch cạch cạch…"
Nhà của Thẩm Nhu Nhu nằm ngay ở tầng ba, tiếng động đục đẽo cửa phát ra từ lối cầu thang cách âm vô cùng kém, sắc mặt vốn đã lạnh lùng của Thẩm Nhiên lúc này lại càng thêm cứng đờ.
"Các người làm vậy là xâm phạm gia cư bất hợp pháp đấy, tôi báo cảnh sát đấy nhé."
Quản gia Vương khách khí giải thích:
"Báo cảnh sát thì được, nhưng cậu chủ cũng có thể khiến cho cô Thẩm Nhiên không thể tiếp tục đặt chân ở thành phố A này được đâu."
"..."
Thẩm Nhiên thừa hiểu thủ đoạn của Bùi Viễn An, ít nhất hiện tại cô vẫn chưa đủ sức để cứng đầu đối đầu trực diện được.
Nhìn bộ dạng xìu xuồng như bóng xì hơi của cô, quản gia Vương đưa ra cách giải quyết:
"Chỉ cần cô Thẩm Nhiên không đến phá hoại tài sản của gia đình cô Thẩm Nhu Nhu nữa, cậu chủ sẽ không làm khó cô đâu."
Thẩm Nhiên xua xua tay, cô lúc này đã lạnh cóng đến mức gần như sắp mất hết cảm giác:
"Biết rồi, tôi sẽ dọn đi."
Vốn dĩ cô cũng đã tính toán ngủ dậy là sẽ xách đồ ra ngoài tìm nhà trọ để thuê rồi, nếu không thì bố mẹ nhà họ Thẩm sẽ gọi điện thoại liên miên không dứt, chỉ sợ cô lén lút bán quách cái căn nhà rách nát cũ kỹ này đi mất.
Quản gia Vương: "Không chỉ là dọn đi đâu, trong thỏa thuận có ghi rõ, cô Thẩm Nhiên cần phải định kỳ mỗi tuần đến trình diện báo cáo với cậu chủ, để chứng minh cô vẫn còn ở lại thành phố A."
Thẩm Nhiên cau mày: "Các người muốn hạn chế quyền tự do thân thể của tôi đấy à?"
Quản gia Vương ôn hòa giải thích:
"Nếu cô Thẩm Nhiên lén lút bay sang nước G, sẽ làm phiền đến quá trình điều trị của cô Thẩm Nhu Nhu đấy."
Hiểu rồi, Bùi Viễn An đây là muốn trá hình giam lỏng cô lại ở thành phố A đây mà.
So với mục đích đường hoàng thẳng thắn của Kê Châu, hành vi của Bùi Viễn An hoàn toàn chẳng khác nào tự giấu đầu hở đuôi cả.
Lấy danh nghĩa giúp Thẩm Nhu Nhu trông chừng Thẩm Nhiên, bắt Thẩm Nhiên đến nhà làm việc, mục đích thực sự thì rành rành ra đấy rồi còn gì.
Lúc đọc tiểu thuyết, phần bình luận không có lấy một ai tin sái cổ, hơn một nghìn rưỡi người còn lại đồng loạt spam cụm từ "tên đàn ông thích làm vẻ ta đây".
Thẩm Nhiên cười lạnh một tiếng, chằm chằm nhìn Bùi Viễn An đang ngồi đó hệt như kẻ ngoài cuộc.
Tên này sáng sớm tinh mơ mà vẫn diện nguyên bộ comple lịch lãm, nhìn là biết thức trắng cả đêm không thèm ngủ.
"Nếu tôi không ký thì sao?"
Quản gia Vương: "Thế thì cô Thẩm Nhiên không những không thể về nhà được, mà khoản tiền bồi thường mười vạn tệ cũng đừng hòng cầm được luôn."
Thẩm Nhiên vô cùng có cốt cách đứng bật dậy, áo khoác quấn chặt lấy người rồi cúi xuống thu dọn đống hành lý bị vứt bừa bãi khắp mặt đất:
"Khỏi cần, cho dù không có mười vạn tệ này, tôi vẫn sống rất tốt."
Cô cố tình quay nửa gương mặt về phía Bùi Viễn An, gương mặt tái nhợt vì lạnh cố bày ra vẻ quật cường uất ức như sắp khóc đến nơi.
Thẩm Nhiên cảm nhận rõ ràng có một ánh mắt đang dán chặt lên người mình.
Biểu cảm của Thẩm Nhu Nhu không hề khó để bắt chước, đây sẽ trở thành con bài tẩy lớn nhất của cô.
Đối với kiểu cốt truyện cưỡng ép khó lòng thoát khỏi này, việc nắm giữ quyền chủ động mới có thể chuyển hóa thế bị động thành thế thượng phong.
Quả nhiên, hành lý vừa thu dọn được một nửa, quản gia Vương đã được Bùi Viễn An ra hiệu gọi đến gần.
Khi quay trở lại, "nội dung thỏa thuận" đã có sự thay đổi.
"Cô Thẩm Nhiên, giai đoạn sau chúng ta có thể tiến hành trao đổi thỏa thuận về thời gian làm việc, tiền công làm thuê tại nhà họ Bùi là năm nghìn một tiếng, thấy sao nào?"
Thẩm Nhiên chẳng thèm nghĩ ngợi: "Một vạn."
Quản gia Vương do dự nhìn về phía cậu chủ nhà mình: "Cái này..."
Bùi Viễn An rốt cuộc cũng thốt ra câu nói thứ hai trong buổi sáng ngày hôm nay.
"Được."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)