Đợt báo động đầu tiên trôi qua rất nhanh, sau đó lại tiếp tục gió êm sóng lặng, nhưng Nghiêm Duệ Phong vẫn dẫn người tuần tra canh gác mỗi ngày như mọi khi.
Thịnh Vô Ngung cũng không quan ngại mấy, “Đối phương cuống lên, chúng ta đều ở trong trang viên, bọn họ bó tay hết cách, chúng ta tiếp tục ổn định, chờ họ ra chiêu.”
Huyên Hiểu Đông mỉm cười, “Cũng không phải không được, lát nữa em vào bếp làm giúp anh một bát, nhỏ vài giọt xì dầu, làm món cơm này phải hấp mới ngon, gạo cũng cần chú ý, mỡ heo xì dầu cũng phải chú trọng, xì dầu phải là loại đặc, mà không ai để ý thật ra lần trước quản gia đã mua sang loại khác.”
Thịnh Vô Ngung cười, “Còn có thể đập thêm một quả trứng onsen(*) vào rồi từ từ trộn lên.”
(*)
Huyên Hiểu Đông bất đắc dĩ, “Vậy có phải cũng nên kết hợp cả nấm cục, trứng cá muối, gạch cua, tạo thành một bát cơm trộn mỡ heo phiên bản sang chảnh không?”
Thịnh Vô Ngung nghiêm túc nói: “Có trứng cá muối rồi thì không cần gạch cua. Có thể rắc một xíu hành lá lên, hoặc là bạc hà.”
Hai người nhìn nhau cười, đều cảm thấy nghiêm túc thảo luận về một bát cơm trộn mỡ heo như vậy hơi ấu trĩ. Thịnh Vô Ngung lẩm bẩm: “Chúng ta cứ như đôi vợ chồng già ấy nhỉ, bước vào giai đoạn nghỉ hưu của cuộc đời.”
Huyên Hiểu Đông nói: “Có thể được như vậy cả đời cũng rất tốt——Chẳng qua em thấy anh là nhân vật không thể thoát khỏi gió tanh mưa máu đâu.”
Thịnh Vô Ngung: “…”
Huyên Hiểu Đông quay đầu nhìn gương mặt đẹp sắc sảo của anh, mấy ngày qua anh được chăm sóc đến là thư thái. Vẻ xuân sắc càng ngày càng hiện rõ trên gương mặt, từ hàng lông mày đến đôi mắt, đúng là nhan sắc lấn lướt hoa xuân. Y thật lòng nói: “Đây đúng là sắc đẹp hại nước mà.”
Thịnh Vô Ngung không nhịn được cười, “Em sai rồi, vẻ đẹp ở trong xương chứ không phải ngoài da, em mới là mỹ nhân…”
Hai người trêu ghẹo lẫn nhau, Thịnh Vô Ngung lại hơi rục rịch, nhưng anh biết đang ban ngày ban mặt trong rừng, lại còn có các đội viên đội bảo an theo sau, Huyên Hiểu Đông tuyệt đối không làm liều cùng mình đâu, đành phải chưa đã thèm mà nói: “Đợi khi nào vụ này kết thúc… Chúng ta trở về, tôi sẽ bù đắp cho em một đám cưới…”
Huyên Hiểu Đông bỗng nhiên giơ tay ấn lên môi Thịnh Vô Ngung, sắc mặt có phần bất đắc dĩ, “Đừng nói những chuyện này…” Y có bóng ma tâm lý.
Thịnh Vô Ngung nhìn y cười, “Em phải có lòng tin với tôi chứ.”
Huyên Hiểu Đông nói: “Được rồi, nhưng mấy thứ đó thật sự không quan trọng đâu.”
Thịnh Vô Ngung đứng dậy nỗ lực đi được vài bước mới quay về xe lăn, trở về nhà chính, anh chợt lóe lên một ý nghĩ, bèn hỏi Huyên Hiểu Đông, “Nên thật ra em đang ghen sao? Cái gì mà gió tanh mưa máu sắc đẹp hại nước, có phải em biết công chúa Na Trân muốn theo đuổi tôi nên ghen không?”
Huyên Hiểu Đông thề thốt phủ nhận: “Không phải.”
Thịnh Vô Ngung nói: “Thật không? Em ghen tôi sẽ vui, chứng tỏ em có dục vọng chiếm hữu với tôi.”
Huyên Hiểu Đông nói: “Không có đâu, anh đừng có nói linh tinh.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

