Cá quế(*) thái thành những lát mỏng, gừng, hành, muối, hạt tiêu và lòng trắng trứng khuấy đều thành hỗn hợp, sau đó chia thành hai phần.
(*)
Gừng, hành, dưa chua thêm chút tiêu, xào qua với mỡ heo rồi thêm nước dùng nguyên chất, thêm hoa cúc, bí đỏ, đầu cá, xương cá, đuôi cá còn thừa vào nấu thành một nồi canh chua có màu vàng óng. Lọc bỏ hết bã nước dùng, chỉ để lại phần nước canh vàng, bỏ phần cá lát đã ướp sẵn lẫn miến khô vào canh chua đun sôi, đặt lên vài cọng sẻn gai to, xối dầu sôi lên trên, sẻn gai mau chóng nở phồng ra.
Thịnh Vô Ngung khẽ mỉm cười, “Không có gì, tôi chỉ nhìn Hiểu Đông nấu ăn thôi, cậu ấy nấu ăn rất hút mắt. Trông bác sĩ Tiểu Yến mảnh mai thế mà khẩu vị nặng đô thật.”
Nghiêm Duệ Phong nói: “Đúng vậy, quê hương cô ấy ăn rất đậm vị.”
Thịnh Vô Ngung hỏi: “Nghiêm tiên sinh thì sao? Anh là người ở đâu?”
Nghiêm Duệ Phong cũng không e dè, “Rất lâu rồi tôi không về quê, từ nhỏ tôi đã lớn lên ở Hoàn Kinh, khẩu vị cũng theo phương Bắc.”
Thịnh Vô Ngung nói: “Nếu ăn không quen món gì thì có thể gọi quản gia làm riêng cho các anh.”
Nghiêm Duệ Phong nói: “Tôi không quá chú trọng ăn uống đâu, cảm ơn ngài Thịnh đã quan tâm.” Hắn nhìn sang La Yến, lại bổ sung, “Huyên tiên sinh luôn hòa đồng với người ngoài, bác sĩ Tiểu Yến chỉ đi theo nhờ cậu ấy làm thêm một món ăn, bình thường cô ấy sẽ không làm phiền Huyên tiên sinh vậy đâu.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
