Phần mái của biệt thự được lát bằng sàn gỗ chắc chắn, đồng thời xây một bể bơi lộ thiên một nửa bằng gỗ, một nửa bằng pha lê màu xanh da trời. Ánh sáng phản chiếu từ mặt nước dập dờn theo, hai người cứ như đang đứng trong làn nước, mát lạnh vô cùng.
Huyên Hiểu Đông rời khỏi thành bể, chân trần giẫm lên sàn gỗ, khom lưng mở vòi hoa sen xả nước, cảm giác được gió lạnh thấm đẫm hương hoa xuân thiên nhiên đang lướt qua da thịt mình, làm tăng thêm cảm giác lạ lẫm.
Sau đó bản thân y cũng ngồi xuống, vốn dĩ bể rất rộng, hai người cùng vào ngồi, chân dài dán vào nhau, dường như lại có cảm giác chật chội.
Thịnh Vô Ngung hơi ngửa đầu ra sau, nhắm mắt lại hưởng thụ cảm giác đắm mình trong làn nước ấm áp. Bên dưới có vài máy sục nước ùng ục ùng ục khiến sóng nước mát-xa không ngừng tràn lên, thư giãn da thịt toàn thân.
Huyên Hiểu Đông nhìn hai chân Thịnh Vô Ngung bị sóng cuộn cứ lơ lửng tự nhiên trong nước, hỏi: “Bây giờ chân anh có cảm giác thế nào?”
Thịnh Vô Ngung nhắm mắt lại, nói: “Cũng ổn, giống như bị thứ gì đó ngăn cách vậy, hơi giống bị tiêm thuốc tê, cứ tê tê, nhưng cũng không thể nói là không có cảm giác gì.”
Huyên Hiểu Đông hỏi: “Có sữa đậu nành lạnh, nước bưởi mật ong, còn có cả sữa chua, nước táo, nước dâu anh đào, nước quýt, anh uống loại nào?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

