Sáng sớm hôm sau, Thịnh Vô Ngung dậy sớm đã không thấy Huyên Hiểu Đông đâu, ngồi dậy nhìn ra ngoài cửa sổ, quả nhiên thấy Huyên Hiểu Đông đang đào đất trồng rau ở sân sau.
Anh lặng yên quan sát một lúc lâu, Huyên Hiểu Đông lại nhạy bén cảm nhận được ánh mắt, ngẩng đầu nhìn lên, mỉm cười, "Anh dậy rồi à? Em làm trứng hấp hàu tươi và bánh bao súp trong bếp đó, còn có sữa đậu nành và cá hồi nữa, anh ăn trước đi, em sắp trồng xong rồi."
Thịnh Vô Ngung cười với y, "Em cứ làm từ từ thôi, tôi tự ăn được."
Anh rửa mặt xong thì tới dùng bữa sáng, thấy nhân viên y tế đã đến, sau khi giúp anh đo huyết áp và các chỉ số khác thì hẹn anh nửa tiếng sau khi ăn xong đến phòng vật lý trị liệu.
Sau đó anh nhìn thấy Thịnh Lỗi Lỗi lái xe đến ở cổng trước.
Thịnh Lỗi Lỗi dừng xe, Thịnh Lạc Lạc và Lê Khải đều xuống, ba người cười cười nói nói đi vào, nhìn thấy Thịnh Vô Ngung thì ngoan ngoãn gọi: "Chú nhỏ."
Thịnh Vô Ngung chỉ vào trước bàn ăn, "Ăn sáng đi, trong nồi còn đấy, tự lấy nhé.
Hiểu Đông còn đang trồng rau, mọi người ăn trước đi."
Thịnh Lỗi Lỗi cười hì hì, "Thật ra bọn cháu đã ăn ở Lâm Viên rồi, bà nói với cháu anh Hiểu Đông nấu cơm rất ngon, nhưng bọn cháu phải coi anh ấy là bề trên, không thể bắt anh ấy làm cho được."
Thịnh Vô Ngung hờ hững không tỏ thái độ gì, ngồi yên ăn bánh bao, mặt mũi lạnh nhạt trầm tĩnh.
Bọn Thịnh Lỗi Lỗi ngồi đó uống sữa đậu nành một lúc, tất cả đều cảm thấy đứng ngồi không yên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


