Y tắm rửa sạch sẽ, lau qua nước trên người rồi để trần cơ thể đi ra.
Những tia sáng xuyên qua cửa sổ kính nửa tường, hắt lên Thịnh Vô Ngung nằm trên giường.
Anh nằm nghiêng người ôm chăn bông, lộ ra bả vai trần và một cánh tay thon dài trắng trẻo bên ngoài, sườn mặt anh tuấn như mỹ nam điêu khắc, nét mặt thỏa mãn, ngủ đến là say sưa.
Huyên Hiểu Đông đi tới, ánh mặt trời ngày đông cũng hắt lên thân thể y, vậy mà trên người y vẫn sót lại không ít dấu vết ám muội trong giây phút hỗn loạn ban nãy, thậm chí đến đầu gối cũng bị ma sát đỏ hồng.
Dù bản thân y là người có thể lực đáng kinh ngạc nhờ thành quả tập luyện lâu năm nhưng lúc này, cả eo và chân vẫn hơi đau nhức vì sử dụng quá độ.
Y đi qua kéo rèm cửa sổ vào, căn phòng tối đi.
Huyên Hiểu Đông trở về giường, rón rén vén chăn lên rồi chui vào, hài lòng với tay sang ôm Thịnh Vô Ngung, cũng nhắm mắt lại thả lỏng cơ thể, quyết định đánh một giấc ngủ trưa.
Từ thời niên thiếu y đã biết, thứ gì tốt nhất định phải biết quý trọng, cố gắng mà hưởng thụ, sau này chưa chắc đã còn nữa.
Y ôm lấy cơ thể ấm áp của đối phương, lưu luyến áp sát vào, da thịt khát khao bao nhiêu năm qua giờ phút này đã nhận được sự vỗ về và thỏa mãn.
Không thể phủ nhận được ngày hôm nay, ngay lúc này, y chứng kiến Thịnh Vô Ngung vui vẻ mà bản thân mình cũng cảm thấy hạnh phúc và mãn nguyện theo, không gì cản được.
Lúc này đây, ít nhất y cũng đã có được anh rồi, còn tương lai, y hoàn toàn không muốn nghĩ tới nữa.
Hai người cùng say giấc nồng, khi Huyên Hiểu Đông tỉnh dậy thì thấy Thịnh Vô Ngung không biết đã tỉnh từ lúc nào.
Anh đang cúi đầu nhìn y, thấy y tỉnh rồi thì hai người bốn mắt nhìn nhau, không nhịn được cười, sau đó lại mất kiểm soát hôn nhau.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
