Sáng hôm sau, nông trường lại quay trở về cuộc sống yên bình.
Thịnh Vô Ngung dậy rất muộn, đến khi vào bếp thì thấy mười mấy loại rau rừng đã được rửa sạch đặt trên bàn dài, trông khá hoành tráng.
Đậu bắp xanh mơn mởn, bí đỏ mềm, đậu đũa non, rau dền, cây dương đề, lá xà lách, đậu Hà Lan, bắp cải Trung Quốc, cứ hễ là rau được trồng trong vườn thì đều hái đúng những phần tươi non đẹp nhất, được rửa sạch sẽ rồi bày trên bàn.
Ngoài ra còn có cả ngó sen, nấm kim châm, nấm hương, táo đỏ, củ từ, măng tây...!được cắt gọn gàng đẹp mắt.
Huyên Hiểu Đông đặt một nồi ngọc sứ nhỏ màu trắng trước mặt anh, bên dưới có bếp điện từ đun nóng, sau khi đun cho nước canh sôi lăn tăn, nhìn ra được cả trứng muối thái nhỏ lẫn bên trong nước canh xương hầm màu trắng sữa, thơm nức cả mũi, "Anh muốn ăn gì cũng có luôn, còn có cả cá, tôm, thịt lợn, có thể tự làm nóng."
Thịnh Vô Ngung hơi buồn cười, "Sao lại ăn lẩu buổi sáng?"
Huyên Hiểu Đông nói: "Sắp vào đông rồi, tôi muốn thu hoạch hết rau trong vườn để đổi sang rau cỏ mùa đông."
Thịnh Vô Ngung nói: "Nhiều món thế này hai người chúng ta phải ăn đến mấy ngày đó."
Thịnh Vô Ngung nói: "Đồ ăn cho tặng, lỡ như căng tin trường học có khâu nào làm không tốt, hoặc tự bản thân học sinh ăn linh tinh bên ngoài rồi đổ bệnh, nhiều học sinh như thế, không biết đến lúc đó ai mới trùng hợp bị đau bụng thật, lại đổ cho việc cậu giao thực phẩm tới.
Cậu giúp đỡ phi lợi nhuận thì không sao, nhận tiền rồi là phiền toái."
Huyên Hiểu Đông cười nói: "Ngài Thịnh suy xét mọi việc chu đáo quá, tôi thường xuyên tặng nhưng chưa bao giờ để ý tới vấn đề ấy cả."
Thịnh Vô Ngung nói: "Quen rồi, trước đây chúng tôi làm việc, lúc nào cũng phải nghĩ đến những sự cố xảy ra đột ngột khẩn cấp nhất, để còn có công tác dự phòng tốt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

