Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tần Kinh Trập đáp một tiếng rồi bắt đầu làm việc.
Vì được nghỉ ngơi một đêm lại ăn no nên hôm nay Tần Kinh Trập rất khỏe, tốc độ cũng nhanh hơn hôm qua rất nhiều.
Dì Ngô cười trêu: "Vài ngày nữa là dì đuổi không kịp cháu mất!"
Tần Kinh Trập cũng cười theo.
Làm được một nửa, bà quản lý lại mang đến mấy miếng bánh hấp và nước suối khoáng chia cho mọi người.
Tần Kinh Trập biết bà cố ý nói vậy để nhường bánh hấp cho mình ăn nên xua tay nói: "Dì Ngô, cháu có nhiều thế này là đủ rồi, dì ăn đi!"
Dì Ngô kiên quyết nhét bánh hấp cho cô, nhìn cô ăn hết mới yên tâm.
"Như vậy mới ngoan."
Tần Kinh Trập cười lắc đầu, trong lòng cảm động.
Dì Ngô thật sự là người quá tốt.
Nghỉ ngơi một lát, mọi người lại tiếp tục làm việc.
Mãi đến mười một giờ rưỡi, bà quản lý mới bảo họ nghỉ.
Cúi lưng lâu như vậy, Tần Kinh Trập cảm thấy đau lưng mỏi gối, huống chi là mấy dì kia.
Dì Ngô vốn định mời Tần Kinh Trập về nhà ăn cơm, chỉ là lần này cô nói nhà còn có việc nên từ chối khéo.
Thấy cô đã quyết, dì Ngô cũng không miễn cưỡng nữa.
"Cháu nói nhà cháu ở đâu ấy nhỉ?" Dì Ngô lại hỏi: "Hôm qua muốn tìm cháu mà không biết tìm ở đâu. Cháu nói cho dì biết nhà cháu ở đâu, nếu có chuyện gì thì dì cũng tiện đi tìm cháu."
Tần Kinh Trập tùy tiện tìm một cái cớ để đường tắc: "Người thân nhà cháu không thích cháu dẫn người về. Nếu thấy cháu dẫn người về, chắc chắn sẽ không vui."
Dì Ngô nhìn ra cô đang thoái thác cũng không làm khó cô nữa.
Sau khi chào tạm biệt dì Ngô, Tần Kinh Trập đến siêu thị mà cô đã từng đến trước đó.
Hôm nay phải mua nhiều thứ hơn.
Cô đến đây đã tính toán trước, thứ đầu tiên phải mua tất nhiên là lương thực.
Gạo 2,68 tệ, bột mì 3,18 tệ, mỗi loại mua 5 cân.
Cho dù cô và em gái một ngày ăn hết 1 cân gạo thì số gạo này cũng có thể ăn được 5 ngày.
Buổi sáng còn có thể dùng bột mì để làm bánh.
Lại xách thêm một túi bánh bao, làm bữa trưa và bữa tối hôm nay.
Dầu ăn hơi đắt, cô định đợi đến tối phát lương rồi mới đến mua.
Khu thịt không cần xếp hàng là có thể mua được, điều khiến cô kinh ngạc là thịt mỡ lại rẻ hơn thịt nạc, mà cũng chẳng có mấy người mua.
Ở chỗ cô, cửa hàng thịt phải đi xếp hàng từ sáng sớm để tranh mua, giá thịt mỡ và thịt nạc tuy là như nhau nhưng mọi người đều tranh nhau mua thịt mỡ.
Tần Kinh Trập không vội mua thịt lợn, dù sao thì siêu thị lúc nào đến mua cũng có thịt, cô bây giờ mua về cũng dễ hỏng.
Rau cũng vậy, đợi đến tối lấy lương rồi đến mua.
Khu gia vị có các loại gia vị khác nhau, nhìn không hiểu. Trước kia ở nhà thường dùng muối và nước tương, cô cũng chỉ mua một túi muối và một túi nước tương.
Mua xong lương thực, cô đến khu đồ dùng sinh hoạt.
Mỗi loại đồ đều có rất nhiều nhãn hiệu, cô đều chọn loại rẻ nhất để mua.
Lược và kéo mỗi thứ một cái.
Lược một tệ một cái, kéo ba tệ tám một cái.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
