Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nông Nữ Mang Không Gian Thông Hiện Đại, Làm Giàu Ở Năm 70 Chương 24

Cài Đặt

Chương 24

Còn không bằng cắt đi, đợi nuôi một thời gian, ăn nhiều đồ tốt bổ sung dinh dưỡng, tóc cũng sẽ tốt hơn.

Tần Kinh Trập nghĩ thầm, đợi đến siêu thị bên kia phải nhớ mua một cái kéo về cắt tóc cho Tiểu Mãn.

Cô tính toán những thứ cần mua.

Còn rất nhiều thứ cần mua, tiền trong tay cô có hạn, phải mua những thứ cần thiết trước.

Trước đây vì không có chỗ ở nên khi đi siêu thị chỉ mua một ít bánh bao về. Bây giờ đã có chỗ ở, cô định hôm nay đến đó sẽ mua một số đồ dùng sinh hoạt cần thiết.

Nghĩ đến cuộc sống sau này sẽ ngày càng tốt, trong lòng Tần Kinh Trập cũng có chút mong đợi, nụ cười trên mặt cũng tươi hơn.

Giúp Tần Tiểu Mãn tắm xong, Tần Kinh Trập lấy trong đống quần áo một chiếc áo phông ngắn tay màu hồng nhạt trông hơi giản dị và một chiếc quần đùi cùng tông màu.

Những chiếc váy công chúa đó, đương nhiên không thể mặc ra ngoài.

Thời đại này không ai mặc như vậy.

Đen, trắng, xám, xanh lá, xanh lam là những màu chủ đạo, những màu khác rất ít thấy.

Đúng như lời dì Ngô nói, những bộ quần áo này đều giặt rất sạch.

Tần Tiểu Mãn gầy, mặc quần áo vào có vẻ hơi rộng.

Nhưng cô bé vốn đã đáng yêu, tắm rửa sạch sẽ và mặc quần áo đẹp vào, càng tôn lên vẻ lanh lợi đáng yêu của cô bé.

"Tiểu Mãn của chị đẹp quá!"

Tần Kinh Trập nhìn cô em gái đáng yêu, không nhịn được tiến lên ôm chầm lấy cô bé, hôn liên tục.

Tần Tiểu Mãn không tin liền đi soi gương.

Trong sân có một giá chậu rửa mặt hỏng, trên đó có một chiếc gương nhỏ.

Tần Tiểu Mãn mặc quần áo mới tiến lại gần soi gương, nhìn thấy bản thân mới mẻ cũng không nhịn được cười mà vui vẻ xoay tròn.

Tần Kinh Trập lấy ra một bộ quần áo, rửa mặt chải đầu rồi cũng mặc quần áo mới vào.

Trước khi rửa mặt chải đầu, cô còn lôi thôi lếch thếch. Sau khi thay quần áo mới, nhìn cô đã sạch sẽ và chỉnh tề hơn nhiều.

"Chị ơi, chị mặc quần áo mới đẹp quá!" Tần Tiểu Mãn không tiếc lời khen ngợi.

Tần Kinh Trập đưa tay véo má cô bé, cười tươi rói.

Đến giờ ăn tối, Kỷ Tân Dương không đến. Đoán chừng là phải về làm việc, không thoát thân được.

Tần Kinh Trập cũng không đợi anh, cùng Tiểu Mãn mỗi người ăn một chiếc bánh bao, thêm cả trà đá còn lại cũng ăn no nê.

Ăn xong, hai người đi dạo trong sân một lúc rồi chuẩn bị về phòng nghỉ ngơi.

Đang định vào thì nghe thấy tiếng gõ cửa.

Tần Kinh Trập ra mở cửa.

Mượn ánh trăng yếu ớt, cô thấy Kỷ Tân Dương đang đứng ngoài cửa.

Kỷ Tân Dương lắc đầu: "Tôi tranh thủ lúc thím không để ý mới ra được, giờ tôi phải về ngay."

Vừa nói, vừa đưa mấy củ khoai tây trong tay cho Tần Kinh Trập: "Mang cho em."

Vẫn còn nóng hổi, hẳn là bữa tối của Kỷ Tân Dương.

Tần Kinh Trập lại đưa khoai tây vào tay anh, nhẹ giọng nói: "Tôi và Tiểu Mãn ăn bánh bao rồi, no lắm, anh tự ăn đi."

Nói rồi, lại vào bếp lấy nốt một chiếc bánh bao đưa cho Kỷ Tân Dương.

Kỷ Tân Dương còn muốn từ chối nhưng Tần Kinh Trập nói nếu hôm nay không ăn hết thì ngày mai không ăn được nữa.

Nghe cô nói vậy, Kỷ Tân Dương cũng không khách sáo nữa mà đưa tay nhận lấy.

Anh cũng không ở lại lâu có lẽ là sợ về bị mắng, nói vài câu đã đi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc