Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thấy Tần Tiểu Mãn đang vất vả nhổ cỏ trong sân, anh cũng giúp một tay.
Có anh giúp đỡ, dọn cỏ nhanh hơn nhiều.
Nhìn sân đã dọn sạch, Tần Kinh Trập cười nói với Kỷ Tân Dương: "May mà anh đến giúp, nếu không em và Tiểu Mãn không biết phải bận đến bao giờ!"
Kỷ Tân Dương dù sao cũng là con trai, sức lực lớn hơn bọn họ nhiều.
Tần Kinh Trập vào bếp vặn nước trà đá rót một nửa vào hộp cơm, bưng hộp cơm ra sân, cười nhẹ nói với Kỷ Tân Dương: "Uống chút nước đi!"
Kỷ Tân Dương đưa tay nhận lấy hộp cơm, nhìn thứ màu vàng khè nhíu mày hơi kháng cự: "Đây là cái gì?"
Màu sắc này thật sự khiến anh không thể không nghĩ nhiều.
Tần Kinh Trập uống một ngụm từ hộp cơm trong tay anh tỏ ý không có vấn đề gì, cười nói: "Nước đường."
Thấy cô uống, Kỷ Tân Dương cũng không bài xích, cầm hộp cơm lên cũng uống một ngụm.
Nhưng ngụm đầu tiên không dám uống nhiều.
Uống xong, anh hơi nhíu mày: "Nước đường này sao lại có vị lạ thế?"
Kỷ Tân Dương uống thêm ngụm thứ hai cảm thấy hương vị không còn khó chấp nhận như vậy: "Uống thêm vài ngụm thì cảm thấy hương vị cũng không tệ."
Còn về thứ này từ đâu ra, anh cũng không hỏi thêm.
Nghỉ ngơi một lát, Kỷ Tân Dương định xuống ruộng làm việc.
Đợi anh đi đến cửa, Tần Kinh Trập gọi anh lại: "Kỷ Tân Dương, cảm ơn anh."
Kỷ Tân Dương không hiểu ý cô đột nhiên cảm ơn là gì, khó hiểu nhìn cô.
"Cảm ơn anh vẫn luôn ở bên cạnh em, luôn giúp đỡ em."
Kiếp trước kiếp này, anh vẫn luôn giúp đỡ bọn họ.
Kỷ Tân Dương giãn mày, khóe môi nở một nụ cười hơi ngượng ngùng: "Tôi cũng không làm gì cả."
Tần Kinh Trập tiễn anh ra cửa và nhìn anh rời đi.
Kỷ Tân Dương vốn đã đi được vài bước lại quay đầu nhìn lại, do dự hai giây vẫn lên tiếng hỏi: "Tại sao mấy hôm nay cứ gọi tên tôi?"
Tần Kinh Trập trước đây và Tần Tiểu Mãn vẫn luôn gọi anh là "Anh Tân Dương", không biết tại sao hai ngày nay cứ gọi tên anh.
Anh luôn cảm thấy như vậy có vẻ hơi xa lạ.
Tần Kinh Trập chớp mắt cũng không ngờ anh sẽ hỏi vấn đề này.
Kỷ Tân Dương tuy lớn hơn cô một tuổi nhưng trước đây cô vẫn luôn gọi anh là "Anh". Nhưng cô sống lại một đời, nhìn Kỷ Tân Dương còn non nớt hơn mình, thật sự không gọi được tiếng anh trai nên cứ gọi tên anh.
Gọi tên cũng trang trọng hơn một chút.
Thấy Tần Kinh Trập không trả lời, Kỷ Tân Dương cũng không hỏi nữa, chỉ nói: "Tôi đi đây."
Đợi anh đi được hơn mười mét thì nghe thấy tiếng Tần Kinh Trập ở phía sau: "Anh Tân Dương!"
Kỷ Tân Dương quay đầu nhìn lại, nhìn Tần Kinh Trập tuy cả người lôi thôi nhưng lại vô cùng xinh đẹp, khóe môi nở một nụ cười đẹp mắt.
Tần Kinh Trập nhìn nụ cười của anh, trong lòng cũng có chút gợn sóng.
Mặc dù hai người bọn họ đều không hứa hẹn gì nhưng cả hai đều hiểu rõ trong lòng tâm tư của đối phương.
"Tôi đi đây, em vào đi!" Kỷ Tân Dương cười nói.
Ngay khi Tần Kinh Trập còn đang nhìn bóng lưng Kỷ Tân Dương, Tần Tiểu Mãn chạy ra: "Chị ơi, anh Tân Dương đã đi rồi, chị còn nhìn gì thế?"
Tần Kinh Trập hoàn hồn, thu hồi suy nghĩ của mình, đưa tay nhẹ nhàng vuốt đầu Tần Tiểu Mãn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
