Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nông Nữ Mang Không Gian Thông Hiện Đại, Làm Giàu Ở Năm 70 Chương 20

Cài Đặt

Chương 20

Diêm không phải là thứ gì hiếm, tùy tiện tìm một nhà nào đó cũng có thể mượn được.

Đi qua chỗ rẽ, cô thấy Kỷ Tân Dương đi ngược lại phía này.

Vừa nhìn thấy Tần Kinh Trập, Kỷ Tân Dương liền nhanh chóng đi nhanh hai bước đến trước mặt cô.

"Tôi đã đi tìm Bí thư Trần, nghe nói các cô chuyển đến đây rồi." Kỷ Tân Dương lên tiếng nói.

Vừa tan làm, anh đã đến nhà cũ tìm Tần Kinh Trập và em gái cô. Thấy hai người đều không có ở đó, anh mới đi tìm Bí thư Trần thì nghe nói hai người đã đến trụ sở đội gây ầm ĩ nên mới để hai người chuyển đến đây ở.

Tần Kinh Trập dẫn Kỷ Tân Dương đến trước nhà.

Kỷ Tân Dương cau mày quan sát.

Mặc dù thấy hơi cũ nát nhưng vẫn tốt hơn căn nhà cũ rất nhiều, anh cũng không nói gì thêm.

"Sau này ở đây luôn sao?" Kỷ Tân Dương hỏi.

Tần Kinh Trập gật đầu: "Ở được đến đâu thì ở đến đó."

Đợi đến khi cô kiếm được tiền, lúc đó sẽ mua một căn nhà.

Trong mắt Kỷ Tân Dương thoáng hiện lên một tia buồn bã.

Anh muốn giúp cô nhưng lại bất lực.

Thời buổi này ra khỏi thôn phải có giấy giới thiệu, công việc toàn dựa vào quan hệ giới thiệu, anh muốn tìm một công việc cũng không tìm được.

Chỉ có thể đợi đến khi anh lên đại học, chuyển quan hệ lương thực đến thành phố rồi phát trợ cấp sinh hoạt. Lúc đó anh tìm một công việc có thể làm ở thành phố mới có thể giúp được cô.

Nghĩ đến đây, anh lại nhìn chằm chằm Tần Kinh Trập: "Kinh Trập, sau này em dẫn Tiểu Mãn theo anh đến thành phố nhé?"

Tần Kinh Trập đương nhiên cũng muốn đến thành phố nhưng bây giờ cô không có tiền, đến thành phố thì không thể ngủ ngoài đường chứ? Lúc đó sẽ bị bắt vì tội lang thang rồi bị đưa về.

Vì vậy vẫn phải kiếm nhiều tiền!

Kiếm thật nhiều tiền!

Đợi đến khi có chỗ ở rồi thì những thứ khác đều không thành vấn đề.

Kỷ Tân Dương lấy diêm từ trong túi ra.

Sợ cô nhóm lửa phiền phức, sáng sớm anh đã cố ý mang theo để đưa cho cô mà sáng sớm quên mất.

Tần Kinh Trập đưa tay nhận lấy, đi đến góc nhà bắt đầu nhóm lửa chuẩn bị hâm nóng cơm.

Kỷ Tân Dương nhìn hộp cơm hình dáng kỳ lạ, nghi hoặc hỏi: "Em lấy hộp cơm ở đâu vậy?"

Hộp cơm bây giờ cơ bản đều làm bằng nhôm, anh chưa từng thấy hộp cơm nào như thế này.

Tần Kinh Trập chỉ nói là người khác tặng, còn lại thì không nói gì thêm.

Kỷ Tân Dương cụp mắt xuống không nói gì nữa, chỉ lấy lại hộp diêm từ tay Tần Kinh Trập âm thầm nhóm lửa.

Trước mặt Kỷ Tân Dương, Tần Kinh Trập mở hộp cơm ra để lộ ra bên trong đầy ắp thịt kho tàu, cười nói với anh: "Ở lại ăn cơm cùng đi?"

Kỷ Tân Dương nhìn những miếng thịt kho tàu kia hồi lâu không phản ứng lại.

Đến khi giọng nói kinh ngạc của Tần Tiểu Mãn vang lên: "Oa, chị ơi, sao lại có nhiều thịt thế này?"

Tần Kinh Trập cười xoa đầu em gái, nói: "Chính là bà cô mà sáng sớm chị nói với em đó. Nhà bà ấy điều kiện tốt, không chỉ cho chị quần áo không mặc nữa còn cho chị gói nhiều thức ăn như vậy."

Tần Tiểu Mãn hít sâu một hơi.

Từ trước đến nay chưa từng ăn thịt kho tàu, cô bé nóng lòng muốn ăn một miếng thịt.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc