Cô bé khóc đến mức nước mắt giàn giụa cả khuôn mặt. Tần Kinh Trập đưa tay vỗ nhẹ lưng em, dịu dàng an ủi. Hôm nay em gái vẫn còn bên cạnh, phần tâm can từng trống rỗng ấy như được lấp đầy.
“Là em đưa chị vào đây sao?”
Đây là một căn nhà tranh tồi tàn trên núi, đã bỏ hoang từ lâu, rách nát không chịu nổi. Nơi cô té xỉu còn cách đây một đoạn, thật khó tưởng tượng một đứa trẻ năm tuổi có thể kéo cô đến tận đây.
Tiểu Mãn ngoan ngoãn lắc đầu, sụt sịt một hồi mới nói: “Anh Tân Dương bế chị vào đây.”
Nghe đến cái tên Kỷ Tân Dương, sắc mặt Tần Kinh Trập khựng lại, lồng ngực như có chỗ nhói lên.
“Cậu ấy đâu rồi?” Giọng cô mang theo chút run rẩy, còn có một tia gấp gáp không che giấu được.
Tần Tiểu Mãn đáp khẽ: “Anh ấy nói đi kiếm đồ ăn cho tụi mình, bảo tụi mình ở đây, đừng đi đâu cả.”
Dừng một chút, cô bé lại len lén nhìn chị, “Chị, sao chị khóc vậy?”
Nói rồi, đưa tay lau nước mắt trên mặt Tần Kinh Trập. Lúc này cô mới phát hiện, mặt mình đã đẫm nước mắt từ lúc nào. Cô dặn Tiểu Mãn một tiếng rồi lập tức đứng dậy chạy ra ngoài.
Còn chưa kịp bước qua cửa, đã va phải một thiếu niên.
Mặt mày tuấn tú, thần sắc nhàn nhạt, tóc mái nhẹ bay giữa hai hàng mày, ánh chiều tà phủ xuống, viền quanh người cậu một lớp ánh sáng vàng rực rỡ, đến từng sợi tóc cũng ánh lên lấp lánh.
Vẫn là dáng vẻ trong ký ức, thiếu niên từng khắc ghi trong lòng cô. Trùng khớp với bóng dáng thanh niên máu me đầm đìa kia từng chút một.
“Kỷ Tân Dương!”
Tần Kinh Trập nghẹn ngào lao đến, ôm chặt lấy đối phương. Lực quá mạnh khiến thiếu niên gầy gò lùi lại mấy bước. Gương mặt trắng trẻo của Kỷ Tân Dương bỗng đỏ bừng, hai tay không biết nên đặt đâu, chỉ có thể lúng túng an ủi cô.
Tần Kinh Trập chẳng biết mình đã khóc bao lâu, chỉ cảm thấy tất cả khổ sở trong lòng đều theo nước mắt trút ra ngoài. Mãi đến khi không còn khóc nổi nữa, cô mới nức nở buông cậu ra.
Kỷ Tân Dương nhìn dáng vẻ tiều tụy của cô, định đưa tay xoa đầu nhưng lại rút về.
“Tôi mang chút đồ ăn đến.” Kỷ Tân Dương nói khẽ: “Tối tôi sẽ quay lại, thử hỏi xem chú có thể cho hai người đến ở nhờ không.”
Trong mắt hắn, ánh sáng tối tăm thoáng lóe qua.
Tần Kinh Trập hiểu rõ, cuộc sống ăn nhờ ở đậu của hắn cũng chẳng dễ dàng gì, vì thế lắc đầu: “Tụi tôi ở đây được rồi.”
Ánh mắt Kỷ Tân Dương quét qua căn nhà tranh rách nát, mày hơi nhíu lại, còn chưa kịp mở miệng thì đã nghe Tần Kinh Trập bật cười khẽ: “Dù sao cũng còn hơn cái nhà kia.”
Nói xong, cô nắm lấy tay Tiểu Mãn.
Do dự một lúc lâu, hắn ngẩng đầu nhìn cô: “Chờ tôi lên đại học… cậu với Tiểu Mãn đi theo tôi nhé?”
Trong ánh mắt hắn còn lộ ra chút chờ mong.
Sau này lên đại học, ngoài khoản trợ cấp sinh hoạt, hắn còn có thể xin thêm học bổng. Thời gian rảnh rỗi thì đi chuyển gạch, kiếm chút tiền, tiết kiệm lại cũng đủ nuôi sống ba người bọn họ. Dù cuộc sống vất vả, nhưng ít ra còn tốt hơn bị giam trong cái nhà ăn thịt người kia.
Nghe Kỷ Tân Dương nói, Tần Kinh Trập bỗng nhớ đến tờ giấy thông báo trúng tuyển đã bị xé rách của hắn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
