Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Không đợi Tần Kinh Trập mở miệng, liền nói: "Nếu những ngôi nhà này của đội là của tôi thì tôi sẽ cho các cô nhưng những ngôi nhà này không phải của tôi mà là của tập thể đội. Không phải tôi nói cho các cô là cho được!"
Tần Kinh Trập nghe Bí thư Trần nói vậy, lập tức mở miệng nói: "Chúng tôi không muốn nhà mà chỉ muốn một chỗ ở."
Có lời đồn trước đó muốn chia đất, vừa nghe cô không muốn nhà, sắc mặt Bí thư Trần lập tức giãn ra, cười nói: "Nếu vậy thì tôi sẽ sắp xếp cho các cô một ngôi nhà có thể ở trước để các cô ở tạm. Như vậy được không?"
Thấy vẻ sốt sắng của Bí thư Trần, cô không khỏi buồn cười.
Buồn cười nhưng cũng thấy hơi chua xót.
Rõ ràng là người trong cùng một thôn nhưng muốn có một mảnh đất cũng không đủ tư cách.
Thở dài một hơi, cô lại lập tức làm mặt khổ sở nói: "Chúng tôi không có tiền, tiền thuê nhà ông xem..."
Lời của Tần Kinh Trập chưa nói hết thì thấy bí thư Trần vẫy tay: "Các cô cứ ở tạm trước, tiền thuê nhà sau này tính sau!"
Nghe Bí thư Trần nói vậy, Tần Kinh Trập cũng nhẹ nhõm thở phào.
Có nhà ở còn hơn là ở trong căn nhà tồi tàn đó.
"Tự biết đó là ngôi nhà nào chứ? Không cần tôi đưa cô qua đó chứ?" Tay Bí thư Trần dừng lại giữa không trung, lên tiếng hỏi.
Tần Kinh Trập lắc đầu: "Không cần, tôi biết!"
Bí thư Trần khẽ gật đầu: "Được, các cô đi đi!"
Nhìn hai người sắp rời đi, bí thư Trần vốn định nói vài câu khách sáo bảo họ có khó khăn thì đến tìm ông ta. Nhưng nghĩ lại đến dáng vẻ của Tần Kinh Trập vừa rồi, nếu ông ta nói ra lời này thì cô chắc chắn sẽ coi là thật nên không nói những lời khách sáo vô ích này.
Tần Kinh Trập cũng không để ý đến biểu cảm của ông ta vẻ mặt phấn khích nói với Tần Tiểu Mãn: "Tiểu Mãn, cảm ơn bí thư Trần đi!"
Tần Tiểu Mãn có đôi mắt to và sáng, vì người gầy nhỏ nên đôi mắt càng tròn xoe. Nghe Tần Kinh Trập nói vậy, cô bé liền mở to đôi mắt sáng lấp lánh nói với Bí thư Trần: "Cảm ơn ông bí thư!"
Bí thư Trần cười cười, xua tay không nói gì.
Tần Kinh Trập thấy vậy, lại nói: "Tôi còn có chuyện muốn nhờ ông."
Bí thư Trần nhìn cô không nói gì, chờ cô nói tiếp.
"Bà tôi hiện tại đã đuổi chúng tôi ra ngoài. Nếu không có lương thực, chúng tôi cũng không sống nổi."
Bí thư Trần cau mày, theo bản năng cho rằng cô muốn vay lương thực của mình.
Ông ta vừa định nghĩ ra lý do gì để từ chối thì nghe Tần Kinh Trập nói tiếp: "Ban đầu tôi muốn hỏi ông vay lương thực nhưng lại không mở lời được."
Nói đến đây cố ý dừng lại một chút, vẻ mặt có chút do dự nhìn Bí thư Trần.
Bí thư Trần lại hỏi: "Có ý kiến gì cứ nói ra, tôi có thể giúp các cô cái gì thì sẽ giúp!"
Chỉ cần không hỏi ông ta vay lương thực, mọi chuyện đều có thể thương lượng.
Nghe Bí thư Trần nói vậy, Tần Kinh Trập lập tức nở một nụ cười hiểu ý.
"Đến lúc đó, tôi có thể không đưa công điểm cho bà tôi không?" Tần Kinh Trập lên tiếng hỏi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
