Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cô nhớ cái chai nước ‘Hồng Trà Lạnh’ mà mình được uống sáng nay, vừa lạnh lạnh, vừa ngọt ngọt, hương vị cũng rất dễ uống, nên cũng mua cho em gái cô thử một chút. Em gái cô là một đứa nhỏ rất thích ăn ngọt, nhưng mà đường ở nơi bọn cô rất quý, trong nhà chỉ có đứa em trai phế vật kia mới được phép ăn thôi. Vừa nghĩ tới đây, Tần Kinh Trập mua xong hồng trà lạnh rồi xoay người đi mua thêm một túi đường trắng.
Mua xong đường trắng, cô liền học theo dáng vẻ của người khác, cầm tất cả đồ đạc đến quầy thu ngân tính tiền.
Những thứ này cộng lại, tổng cộng tốn hơn mười đồng.
Tần Kinh Trập có chút xót tiền, cô không ngờ nó lại đắt như vậy.
Thì ra thời đại này không chỉ có mức thu nhập cao, mà số tiền phải chi kèm theo cũng rất cao.
Sau khi mua đồ xong, cô liền xách đồ đã mua lên, tìm một góc không có người, trong lòng nghĩ về căn nhà cũ nát kia.
Đợi đến khi cô vừa mở mắt ra, lúc này mới phát hiện trước mắt vẫn là một mảnh đen kịt.
Cô có chút bất ngờ, cô đã đợi ở bên kia suốt một ngày, cho dù bên này chưa sáng thì cũng phải là ráng sáng mới đúng chứ?
Nhưng do cô không có đồng hồ, nên cô cũng không biết thời gian cụ thể ở đây là bao nhiêu?
Nếu đã không biết được thời gian hiện tại thì cô cũng không muốn quản nó nữa.
Cô mở hộp cơm trưa mang về ngửi thử, nó vẫn còn mùi thơm của buổi trưa.
Hiện tại là tháng tám, tuy rằng đã lập thu, nhưng nhiệt độ bên ngoài vẫn rất cao, cô chỉ hy vọng đợi đến hừng đông, em gái mình ăn thì nó vẫn chưa bị hỏng.
Cô mở dưa muối ra, ăn cùng với một cái bánh bao. Sau khi ăn xong, cô liền nằm xuống bên cạnh Tần Tiểu Mãn.
Tần Tiểu Mãn trong lúc ngủ hình như là cảm giác được cô ở bên cạnh, liền tiến sát đến bên cô, cũng không biết có nóng hay không.
Lúc em gái cô mới ra đời, cô đã mười tuổi. Khi mẹ cô vừa chết, bà Trương liền muốn ném em gái cô đi, là cô đã liều chết để đoạt em gái mình lại.
Bà Trương cũng không muốn làm lớn chuyện, nên cũng không quản nữa. Dù sao thì đứa trẻ còn nhỏ như vậy đã mất mẹ, nhà bà ta lại mặc kệ, nhất định là sẽ không sống được lâu.
Bà ta không nghĩ đến, Tần Kinh Trập không chỉ nuôi sống được em gái mình, mà cô còn nuôi đứa bé rất tốt.
Tần Tiểu Mãn là do Tần Kinh Trập một tay nuôi lớn, cô bé không khác con ruột của cô là bao. Vì thế, tình cảm của Tần Kinh Trập đối với Tần Tiểu Mãn sâu đậm hơn các chị em khác của cô rất nhiều.
Nhưng mà mỗi khi nghĩ đến các chị em khác của mình, Tần Kinh Trập không khỏi thở dài một hơi, ánh mắt cũng mang theo một nỗi buồn man mác.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


