Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ Chương 7: Biết Dọn Đi Đâu?

Cài Đặt

Chương 7: Biết Dọn Đi Đâu?

Nếu có trứng gà thì tốt rồi, có thể lăn giúp cậu bé một chút, nhưng mà nhà bà đến gạo còn không có, chứ đừng nói đến trứng gà.

Ôn Lạc nhếch miệng cười, chỉ là biểu tình có chút vặn vẹo: "Không đau ạ, cháu không dám nhổ răng, đúng lúc lần này khỏi nhổ luôn. Tam tỷ không có việc gì là tốt rồi. Bà nội, chúng ta sẽ dọn đến nơi nào?"

Ôn Lạc đã hơn bảy tuổi, đã bắt đầu thay răng.

"Đứa nhỏ này." Vương thị lại đau lòng một trận, chỉ là bây giờ biết dọn đi nơi nào?

Vương thị buồn rầu.

Ôn Noãn đã sớm nghĩ kỹ rồi: "Bà nội, cuối thôn không phải có một túp lều tranh sao? Chúng ta cứ dọn đến nơi đó ở trước đã! Hiện tại mùa đông còn chưa bắt đầu, cũng không lạnh lắm."

Cuối thôn có một túp lều tranh, đó là do hai năm trước có nạn hạn hán xảy ra, người chạy nạn đã dừng chân ở lại thôn xóm Ôn gia dựng lên.

Ôn Gia Thụy nghĩ nghĩ, cái túp lều tranh kia, ông tìm huynh đệ trong thôn cùng đi sửa chữa lại một chút, tốt xấu gì cũng có thể che mưa chắn gió, còn hơn là ăn ngủ đầu đường, vì thế ông giải quyết dứt khoát: "Vậy dọn đến lều tranh đi."

"Hiện tại con sẽ cùng Tứ Lang đi dọn dẹp một chút, chúng ta cũng coi như có nhà mới! Yến nương, bà cùng bọn nhỏ ở tại trong nhà sắc thuốc và chăm sóc Noãn Nhi, thuận tiện dọn dẹp hành lý."

Vương thị là một người làm việc sấm rền gió cuốn, bà ấy lập tức buông Ôn Lạc ra, đi tìm cái chổi, thuận tiện dọn vài thứ qua, để tránh phải đi lại quá nhiều lần.

Bà ấy tính toán trước tiên dọn mấy thứ nồi cùng chén đũa này qua.

Ngô thị nhanh chóng đứng lên từ trên giường: "Mẹ, con cùng cha bọn nhỏ đi quét dọn, mẹ ở lại trong nhà sắc thuốc đi!"

Ôn Gia Thụy nhìn thoáng qua sắc trời bên ngoài, hiện tại vừa qua giữa trưa, nhưng mà đã nhập thu rồi nên trời sẽ rất nhanh tối, đêm xuống có nhiều khí lạnh, Noãn Nhi tuyệt đối không thể bị khí lạnh xâm nhập, nếu không thì thân thể của con bé sẽ không chịu nổi, lều tranh kia Noãn Nhi không thể ở được, còn phải dựng một gian phòng trúc để ở.

Trong thôn có rất nhiều cây trúc, vì vậy không cần mất tiền.

Ông nghĩ nghĩ rồi nói: "Lạc nhi bị thương, con cùng bà nội ở lại trong phòng chăm sóc Noãn Nhi. Nhiên nhi, con cùng mẹ và cha đi quét dọn nhà mới được không?"

Ôn Nhiên ngoan ngoãn gật đầu: "Được ạ, con muốn quét dọn nhà mới."

Ôn Lạc bất mãn, cậu nhóc vỗ vỗ ngực: "Cha, con là nam tử hán đại trượng phu, làm sao có thể để muội muội đi quét dọn còn bản thân lại ở lại trong phòng được? Nhiên nhi ở lại chăm sóc Tam tỷ đi, còn con sẽ đi quét dọn. Tay của con lại không bị đánh, hiện tại mặt con cũng không đau. Mà cho dù mặt có đau thì con cũng không phải dùng mặt để quét dọn!"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc