Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trong chén của nàng là cháo thịt đặc sệt, bên trong cháo có chút thịt vụn, ngửi mùi rất thơm ngọt.
Trong chén của những người khác toàn là nước cháo, nước cháo đó là nước cháo đúng nghĩa, rất trong, hơn nữa một hạt gạo cũng không thấy.
Vương thị phấn khởi nói: "Ăn cơm!"
Lúc này mọi người mới nâng chén lên, cảm thấy húp một ngụm nước cháo nóng hầm hập đúng là vô cùng mỹ mãn.
Có ba cái màn thầu đen trên đĩa, Vương Thị cầm lấy một cái đưa cho Ôn Noãn: "Noãn nhi, cháu ăn một cái màn thầu. Lạc nhi và Nhiên nhi mỗi người nửa cái, Thuần nhi và Hậu nhi cũng mỗi người nửa cái."
Ở trong trí nhớ, đã rất lâu rồi cả nhà bọn họ chưa ăn lại màn thầu, nếu không phải hôm nay chuyển nhà, xem như bắt đầu một trang mới, thì Vương thị cũng không nỡ hấp ba cái màn thầu để cho bọn nhỏ ăn.
Ôn Noãn nhận lấy màn thầu nhưng mà không ăn.
Ôn Thuần là con trai cả, có vẻ ngoài rất giống Ôn Gia Thụy, hắn lắc lắc đầu: "Bà, cháu không đói, bà ăn màn thầu đi."
Bụng của Ôn Hậu đã sớm đói đến mức kêu rột rột, hắn một hơi húp hết chén cháo: "Bà, cháu cũng không đói bụng, cái màn thầu đó bà với mẹ chia nhau ăn đi! Cháu đi ngủ."
Vương thị phản ứng lại nhanh chóng cầm lấy tay nàng: "Noãn nhi, cháu làm gì vậy?"
Ôn Noãn nói rất tự nhiên: "Cháo thịt, mọi người cùng ăn."
Từ trong ký ức của nguyên chủ, đã nửa năm rồi người trong nhà chưa được ăn thịt.
Đừng nói đến thịt, ngay cả bữa cơm no cũng không biết bao lâu rồi chưa được ăn.
"Không cần, Noãn nhi, cơ thể của cháu không tốt, ăn chút thịt vừa khéo bồi bổ cơ thể, mọi người không cần ăn. Lúc nãy bà đã ăn ở ngoài rồi, bây giờ khát nước, nên húp miếng nước cháo."
Ngô thị cũng vội gật đầu: "Lúc nãy khi mẹ nấu cơm cũng đã ăn một chén cháo thịt, không đói bụng, Noãn nhi, ngoan, con ăn đi!"
Hai người vừa nói vừa muốn múc muỗng cháo thịt chưa bị hòa tan trong nước cháo vào lại chén của Ôn Noãn.
Ôn Thuần đặt nửa cái màn thầu còn lại vào mâm: "Noãn nhi, ca không đói bụng, có ăn qua ở nhà chính rồi, muội ăn đi!"
Thân thể của muội muội rất yếu, nên ăn nhiều một chút, bồi bổ cho cơ thể lúc nào cũng là điều ưu tiên.
Ôn Hòa cũng đặt lại cái màn thầu vào trong mâm: "Noãn nhi, nhị ca cũng đã ăn qua ở trong nhà chính rồi. Nhị ca no đến mức nghẹn cả cổ họng, nếu ăn thêm nữa chắc sẽ nôn ra. Muội ăn đi, ăn no một chút, ăn no, ăn khỏe, cơ thể mới tốt được, chờ muội khỏe lại, nhị ca dẫn muội lên núi đào trứng chim!"
Nói xong hắn còn giả vờ ợ một cái thật no!
Ôn Nhiên và Ôn Lạc cũng vội tỏ vẻ bản thân không đói bụng.
Tam tỷ đói bụng, thì cơ thể sẽ không khỏi, cơ thể không khỏe sẽ lại phải tốn bạc xem bệnh, thậm chí sẽ mất mạng, bọn họ ăn ít một chút cũng không sao, chỉ cần thân thể của tỷ tỷ khỏe là tốt rồi.
Vẻ mặt Ôn Noãn bình tĩnh thả cái chén xuống: "Mọi người không ăn, vậy con đây cũng không ăn."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








